Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

vẫn còn ngồi ở cà phê cóc

Cà phê quán cóc thơm một cách đáng ngờ
Có đôi lúc tôi ngờ ngợ về các giác quan của mình,sao chúng cứ lẫn lộn, khi thì nghe ra một bóng mờ đâu đó hình thành từ tiếng mưa rơi, khi lại ngửi thấy một nguy cơ đang lăn sầm sầm trước mũi, khuấy tung bùn đất tanh òm… Mùi thơm ca fe quán cóc đây thật khó mà chỉ ngửi bằng mũi, cho dù mũi tôi có thính “như chóa” – chồng tôi vẫn lầu bầu thế - thì con mắt nhìn thứ nước đen nhay nháy này cũng kết luận trước rồi, có đâu màu ca fe lại đen nhay nháy thế, nó phải nâu và trong hờ hững, chẳng tỏ vẻ là ca fe tí nào, thế thì nó mới tỏa hương thật thà, không phải mùi tinh dầu nồng nực đặc quách đến cả một trời mưa cũng không loãng ra được này!

Tôi bó gối nhìn trời, gai gai dọc cánh tay chẳng phải vì mưa lạnh mà vì tiếng nhạc thét lên chói lói từ bộ amply loa gồ ghề năm bảy cục chất trong góc quán, cái quán tí hin mà dàn âm thanh hoành tráng quá, như thể muốn cơi nới không gian bằng âm thanh vậy.

Tôi những ước ao mất điện cho dàn loa câm mồm lại, nhìn dòng kênh thẳng đơ, hai bên bờ lở loét những hố móng dang dở của dự án xử lý nước kênh mà tiếc cho cái hồi còn vườn hoa thảm cỏ, sao tôi lại mang đầy đủ áo mưa để chẳng cần bó gối ngồi café ngắm mưa cho thơ mộng, giá có một lần như thế để đánh tráo cái lần này …. .

Cảnh vẻ trong thành phố thật lam nham, mặc dù có đầy đủ thành phần cho bức họa nên thơ, nào là dòng nước, nào là cầu với lan can , nào là những phố những chợ, ánh đèn vàng se sắt … Nhưng mọi thứ cứ rối nhằng, sắc màu nhợt nhạt, hình khối xộc xệch và trên hết là những âm thanh ngột ngạt, trùm lấp như một cái áo mưa xấu xí cũ mèm.

Tự dưng tôi nhớ đến bức họa tĩnh mịch trong thơ Phan Nhiên Hạo “mặt vịnh xanh biếc/ không có con quạ nào “ sự liên tưởng đến con quạ đen làm mặt vịnh càng xanh biếc, những thành tố trong bức tranh thật rành mạch, như những nhát cọ lớn và vì thế bức tranh trở nên tĩnh mịch. Tôi thán phục cách chế ngự của nhà thơ, trong bức tranh này ông đứng lặng giữa khung hình, cách nào đó cũng như tôi, bó gối ngồi giữa những giác quan lộn xộn.

1 nhận xét:

  1. Ngồi quán cóc mãi tội thế:) Hôm nọ rủ đi cafe máy lạnh mà không chịu đi!:))

    Trả lờiXóa