Thứ Ba, 3 tháng 6, 2008

xới cơm, chan canh rồi ngồi xuống !

(truyện bịa)

Ông rút vào phòng, cái phòng của ông được ngăn bằng vách nhôm, khung nhôm, giường sắt, bàn phooc mi ca, nghĩa là rẻ tiền thôi.
Nhà ông là nhà phố 4x20, cũng là lọai nhà tầm thường, với mặt bằng muôn thủa: 6m sân trước (6m ý là để vừa cái xe hơi, phòng khi con giai ông có xe hơi, ô hô, biết là khi nào) rồi đến 6m phòng khách kiêm phòng ăn (để vừa bộ salon và bộ bàn ăn 6 ghế, cả hai bộ đều bằng gỗ bọc ximili, thông dụng lắm) tiếp đến là 4m vừa cầu thang vừa giếng gió, một cái WC dưới dạ cầu thang.
Cuối cùng là 4m bếp.
Trên lầu là 2 phòng ngủ , một của vợ chồng ông và một của vợ chồng con trai ông, ông có mỗi một anh con giai .
Trên nữa là sân thượng, phòng thờ và phòng giặt.
Rất đại chúng.
Thế rồi khi ông yếu chân không còn trèo lên lầu được nữa thì một góc phòng được ngăn ra trong phòng khách, bằng khung nhôm vách nhôm như đã nói, chả khác gì phòng nha của nha sĩ tư, ông nằm trong đó, chỉ có cái giường sắt 8 tấc, ông chả động cựa gì nhiều, nằm vừa mém.
Một cái bàn nhôm mặt phoocmica vừa chỗ cho đồng hồ, đèn đọc sách và vài tờ báo.
Một TV 14 in đặt trên cái kệ cũng bằng nhôm (bán đầy rẫy ngòai khu Ngô Gia Tự) ở cuối giường.

Ông nằm trên giường, chỉ cần chìa ngón trỏ ra là bật đánh tách cái đèn bàn,chiếu một quầng sáng nong nóng lên trán ông, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy tờ báo-thường là tờ cuối tuần, khổ vừa vừa mong mỏng … cái kính gác trên đầu kéo xuống mắt, thế là ông đọc, nghiền ngẫm một vài trang rồi thả tờ báo xuống, tư duy. Báo chí chỉ là cái nút bật cho dòng tư duy của ông miên man, ngập lụt, tràn trề đến tận chân, thấy mệt thì ông bắt mình dừng lại, nhắm hờ mắt nghỉ ngơi cho dòng suy nghĩ tan dần.
Rồi vẫn năm yên như thế ông lận dưới đệm nằm ngay tầm tay duỗi cái rì mốt TV, nhấn nút, màn hình bật sáng, thường là đúng lúc có phim tàu, các ông quan có mái tóc như đổ dầu gai, trông phi lý hết sức với các ngôn từ trầm ngâm đau đớn …ông cũng chỉ nhìn làm vì, để bật mở một lọat ý nghĩ miên man miên man khác có chủ đề gần gũi với bộ áo gấm và các búi tóc bất di bất dịch ấy.
Đến bữa, ông xoay người thả hai chân xuống, ngồi dậy, trấn tĩnh một lúc rồi đứng lên, lệt sệt ra khỏi phòng, xuống bếp, mở lồng bàn, xới cơm, chan canh và ngồi xuống ăn chậm rãi, không chút cảm giác nào, ông chỉ ăn bữa trưa, ngày một bữa là xong, tối uống nửa ly vang đỏ, sáng uống nửa ly cà phê …quá đủ calori cho một ngày trong cái buồng khung nhôm vách nhôm.
Tối vợ con ông về - vợ ông đi chơi với các hội hè trong xóm, làm từ thiện, đi quyên góp …luôn luôn ở ngòai đường, ít khi về nhà trước 7 giờ tối, các con ông (con giai, con dâu) đi làm, đi học …cũng về muộn . Ba người đó về là ồn ào, con ông bao giờ cũng thò cổ qua cánh cửa nhôm la lên: trời, ông già còn sống à, ra ngòai này chơi đi ba….
Ông ngó con, mỉm cười.
Thì ra ngòai này chơi, 60 tuổi về hưu, ông đã có hơn 40 năm làm việc và ăn bận theo công việc, bây giờ còn nhiêu năm đó ông muốn mình luôn được dễ chịu nhất. Loay hoay mãi rồi ông nhận thấy ông dễ chịu nhất trong cái giường 8 tấc trong căn phòng khung nhôm vách nhôm và trong những tư duy chảy mệt rồi tan lõang ngày ngày, không sợ ai kiểm sóat ...
Nhưng vợ con sẽ thấy dễ chịu nếu mỗi ngày ông có ít phút ra salon ngồi cùng với cả nhà, nghe con giai oang oang kể chuyện cơ quan, con dâu oang oang kể chuyện chợ búa, bà vợ oang oang kể chuyện đi quyên góp từ thiện….
Ông chói mắt vì ánh sáng đèn neon mét hai, hoa mắt vì cái TV 32in màn hình phẳng loang lóang xe cộ đường phố.

Cả nhà thì dễ chịu ... dễ chịu xong rồi nhé, ông rút.

2 nhận xét:

  1. Truyện này đọc buồn lắm chị à. Nghe cứ rưng rưng làm sao.

    Trả lờiXóa
  2. cháu thấy dòng "truyện bịa" mà buồn cười. Truyện nào mà chả bịa trên một cơ số những chi tiết có thật.

    Trả lờiXóa