Sông Xen chảy qua Paris như một kênh đào, hai bên chất ngất lâu đài, thành trì lừng lững, bờ sông là bức tường thẳng băng, nhẵn nhụi với bậc thang khép nép vào tường, mép sông như vỉa hè, xủng xỏang dây lòi tói với những trụ neo …thật không giống như tôi tưởng tượng. Sông Xen chảy trong mơ của tôi không lên xuống gắt gao thế này, tôi có thể dạo bên bờ kè đá xanh, tựa lưng hàng sách cũ mà vẫn nom thấy sông chảy dịu dàng…, các đôi trai gái đầy màu sắc sẽ ngồi thõng hai chân xuống nước, chân vung vảy nghịch nước mà mắt vẫn đắm đuối nhìn nhau …. (có vẻ giống phim Hàn !!!). Sông Xen này thì chảy mạch lạc, hơi hẹp nên sâu hút so với những đại lộ Paris..
Tôi ngồi trên tàu du lịch với bầy đàn tourist bạt ngàn, như một góc sân vận động trôi từ từ dọc sông, cứ qua mỗi dạ cầu - khá nhiều cầu bắc qua sông Xen dọc cái tour này- là tòan thể hét lên thật to để nghe tiếng vọng ồm òam âm vang (chứng tỏ kiến thức âm học của du khách là rất vững, trừ em Diu, em Diu ngơ ngác hỏi sao thế, sao thế mẹ…!!!), mạnh ai nấy hét, thường là “aaa”, “ôhôhô” có người hét tên người yêu (“rồi tôi sẽ thét, sẽ thét lên, thét lên, gọi tên người yêu …”có một bài hát nào ấy nhỉ), tay hồi giáo ngồi cạnh tôi thì hét một câu gì đó rất đáng ngờ, dịch ra tiếng Việt là “thánh chiến” thì phải !!!! Đáng yêu nhất là những người đi trên cầu (hơi nghi không biết có phải cũng là du khách hay không) vẫy chào chúng tôi rất nhiệt tình, và những đôi nam nữ ngả vào nhau bên những bậc thang đá cũng vẫy theo, âu yếm.
Trong ánh chiều chạng vạng cảnh và người đều nhuốm màu trung cổ, tàu trôi từ từ trầm tĩnh như chở ta vào với xa xưa, những chóp mái nhà thờ, lâu đài óng ánh vàng then, một bóng ngựa có cánh chót vót phi trên nền trời sóng với cánh chim , chợt tháp Ép phen rùng mình lóng lánh trong 10 phút “linh-linh “ (nháy đèn) thật đã mắt song cũng thấy chút ngậm ngùi hàng mã, trong cái tổng thể đang rất chi là cờ lát xíc que này.
Sông Xen rút cục lưu lại trong tôi một không khí cổ xưa, một bảo tàng lộ thiên dài dặc. Ngồi trên tàu chỉ cần nâng tầm mắt lên chừng vài khấc là ta đầm trong không gian nghiêm nghị của một vùng xưa cổ, với những tường thành răng cưa, những tháp chuông gô tích và những đầu hồi đá cẩm thạch nhẵn nhụi tuần tự diễu qua.
Nhưng hạ mắt xuống vài khấc là đã lọt thỏm trong chai pet La vie, bong bóng, ghế nhựa, anh giai Hồi giáo râu tóc rậm rì quần din áo pun khăn rằn hầm hố, nghĩ cũng buồn cười. Như một cái bánh chín tầng mây …
Nói tóm lại, chị muốn sông Hồng hóa sông Seine hả, bên lở bên bồi nó mới đủ chinh phục. :-)
Trả lờiXóa"Aline"...
Trả lờiXóaà ừ, Aline, lời Việt rất buồn cười ...
Trả lờiXóa"Bảng chữ cái"
Trả lờiXóa;))
KV: hề hề, tiện.
Trả lờiXóa