Thứ Ba, 3 tháng 6, 2008

Dời xuống dưới nhà


(truyện bịa)



Có lẽ phải dời ông xuống nhà thôi, để ông trên lầu bà không yên tâm, giống như là khóan trắng ông cho bác hộ lý, bác ta thạo việc thật, nhưng cũng thạo luôn cả những mánh khóe qua mắt người nhà, nhẽ phải bóp tay bóp chân cho ông thì bác ta chỉ ngồi hụ hợ, nắm bàn chân ông mà mắt thì dán vào tờ báo trải trên hai đầu gối.

Bà không thể leo lên leo xuống vừa trông chừng ông vừa cơm nước, giặt dũ dưới nhà , giá ông nằm ngay đấy thì mọi thứ sẽ ổn hơn

Nhưng thấy ông vẫn còn tỉnh , mắt còn chong chong nhìn ra cửa sổ, khi cơn đau đến, ông líu nhíu kêu thuốc, bà hấp tấp leo lên … một mũi mooc-phin ngay lập tức, giải thóat ông khỏi cơn đau.

Bà tần ngần, đo đắn.

Dư âm của thuốc đưa ông về yên tĩnh…

Ông đếm thầm xem còn bao nhiêu mũi kim tiêm nữa, ông lắng nghe tiếng lách tách đâu đó trong cơ thể, tiếng lách tách của những khối u di căn đang sinh sôi, đang phân chia thành hai, thành bốn, thành tám …trương nở, xé tóac lá gan, buồng phổi của ông, các tế bào lành lặn của ông đã kiệt lực, đã buông xuôi, kinh hãi nhìn khối ung thư nở xòe, luồn lách đâm vào hệ thần kinh những cơn đau chí mạng …

Một tiếng hát da diết qua cửa sổ làm ông muốn nhếch mép “còn bao lâu cho thân thôi lưu đày chốn này, còn bao lâu cho mây đen bay trên bầu trời”

Dời xuống dưới lầu phải làm bao nhiêu động tác, nếu còn tỉnh ông có sốc không. Xuống dưới nhà thì gần như là đọan tuyệt với thế giới bên ngòai, chỉ còn 4 bức tường ... Căn phòng trên lầu sáng sủa, cửa sổ ngang với ngọn cây ngọc lan, ngọn lá ngọc lan đung đưa quét qua quét lại, xanh và cứng cáp.

Còn ông thì đã nát nhừ, đôi mi mắt trong bóng sụp xuống, che khỏang không đổ nát, con mắt chỉ trừng trừng nhìn vành mi đó, như nhìn màn hình với một vạch chạy lừng khừng, đứt quãng. Khi cái vạch đó hốt nhiên giật lên giật xuống một biên độ nhọn hoắt chính là cơn đau chói lói khiến ông muốn mê đi, sụp đổ đi hòan tòan.

Bà muốn ông mê hẳn mới dời ông xuống dưới nhà, vẫn biết ông chẳng còn bao lâu nữa song bà không muốn việc dời xuống dưới nhà giống như cái mốc đưa ông xuống bậc thang cuối. Ông có lưu luyến ngọn lá xanh ngòai cửa sổ, ánh sáng trời trong buồng …? xuống dưới nhà là tắt phụt hết, liệu có phải như một gợi ý cho ông đi luôn . Không biết nữa.

Ông có còn tỉnh không, không biết nữa, mũi tiêm chọc vào không còn làm ông đau, ông không nghe tiếng chân hấp tấp của bà, không khiến hai bàn tay thành thạo của người hộ lý nắn bóp … ông chỉ lắng nghe tiếng lách tách đâu đây .

Bà hỏi người hộ lý: “Ông cụ đã mê chưa ? dời ông xuống dưới nhà được chưa, bác ?”

4 nhận xét:

  1. sao buồn vậy chị ..em đọc entry này ..lại nhớ bố em quá ..ông cụ mất 7 năm rồi ...cũng ung thư ...buồn quá ..

    Trả lờiXóa
  2. Hậu chấn của ngày Quốc tế Thiếu nhi.

    ;))

    Trả lờiXóa
  3. Đừng nói là truyện bịa nữa chị ạ... Thật nhiều lắm. E có thể cung cấp thêm nhiều chi tiết...

    Trả lờiXóa
  4. Bịa được thật thế này, tội gì từ nay phải nói thật nữa?!

    Trả lờiXóa