Truyện bịa
(nhân ngày 20/11, post lại - có bổ sung và sửa chữa ;))
Một lần tôi đi xích lô về nhà. Ông xích lô trông rất vừa tầm! không già yếu quá để ái ngại, không trẻ quá để hỏang hốt sợ đi láo, tôi ngồi đĩnh đạc, hưởng cái thú “ngồi trên xế lô như ngồi trong giấc mơ!”. Từ sân bay về đến nhà tôi không xa lắm, ông xích lô bảo: tôi cũng ở gần đấy, cô cứ yên tâm, tôi đi thong thả, hết cuốc này tôi nghỉ rồi.
Lúc ấy khỏang 5 giờ hơn, tôi bảo, bác nghỉ sớm nhỉ, giờ hết nắng sao bác không chạy thêm … ông ấy cười: nắng với tôi chả mùi vần gì, tôi là dân Quảng mà
Tôi ngạc nhiên, cái giọng này không phải là dân Quảng, tôi bảo: nghe giọng bác không giống giọng Quảng nhỉ ?
Ông khẽ dặng hắng: tôi nối đẹc téng béc téng nôm è cô …
Rồi ông cười, vui vẻ : cô nghe được không ?
Nghe được nghe được, tôi cũng cười: bác giỏi thế, thường chỉ thấy người Huế nói được như vậy
Ông bảo: tôi đọc nhiều, nghe nhiều nên cũng lậm .
Chà, cái này lạ đây: bác cũng hay đọc ạ, bác đọc gì, truyện à?
Không nghe ông trả lời, có vẻ như ông đang mỉm cười.
Tôi đọc đủ thứ, tôi thấy cô đang cầm cuốn “Hạt cơ bản”, cuốn đó tôi cũng đọc rồi.
Ố la la, chóang
Bác đọc rồi á, thế bác có hiểu hết không?
Thì hiểu làm gì, tôi thấy lạ thì đọc thôi, cũng không cần hiểu, biết sao là hiểu, cô, ngay người dịch cũng chưa chắc đã hiểu hết ý tác giả, anh ta dịch – như tôi đạp xích lô, là kiếm cơm ăn, cũng có thể anh ta thấy hay nên mới lựa cuốn đó dịch chớ, cũng không chắc lắm anh ta hiểu rồi thấy hay, hay là chỉ thấy …hay hay, không cần hiểu, như tôi đọc, một cuốn sách có biết bao điều người ta muốn nói, sao mà hiểu được hết, phải không cô!
Đến lượt tôi mỉm cười:
Xem ra bác sống khỏe nhỉ, đạp xích lô rồi đọc sách
Bác ta chắc cũng mỉm cười, nhẹ nhàng
Tôi sống khỏe, không bức bối chuyện cơm áo, đạp xích lô đủ ăn, dư thì mua sách, thiếu thì đi coi …cọp.
Tôi tò mò: bác không phải lo cho vợ con sao ?
Vợ con tôi ngòai Quảng, cô à, tôi vô đây một mình, các con tôi lớn hết rồi, hắn còn gởi tiền cho tôi xài
Vậy là kinh tế bác ổn quá, sao bác phải đi đạp xích lô cho cực vậy?
Tôi không thấy cực, tôi thấy khỏe lắm, cô à, trước đây tôi dạy học, cực hơn rất nhiều ….
Một ca đặc sắc đây, dù tôi không lạc quan lắm với CV của các bác xích lô song tôi thấy tin bác này. Bác ta nói đúng, dạy học cực hơn đạp xích lô nhiều.
Bác ta nói, rủ rỉ rù rì như độc thọai, như đang ngồi chơi bên bàn cà phê chứ không phải đang đạp xích lô, ngoằn nghèo qua những con hẻm nhỏ
Tôi thích tự do, cô à, tôi yên tâm dạy học được mười năm, rồi mười năm sau đó năm nào tôi cũng muốn bỏ, vợ chồng tôi cùng dạy học, dạy tóan nên sống khỏe nhờ dạy thêm …rồi tôi ngán quá, tôi ngán làm người mô phạm, ngán bận áo bỏ trong thùng, tôi ngán phải lên lớp ngày này qua ngày khác, nói đi nói lại cũng từng đó câu, tôi rất thương học trò, thấy tụi nó thật ngộ, và học trò cũng quý tôi …
nhưng cô à, tôi không muốn dạy nữa.
Từ lâu tôi ao ước được sống không gò bó, tôi thích đọc sách, thả lỏng cho tâm trí bay với những cái lạ lùng xa xôi trong sách vở, tôi thích bận quần cụt, áo thả ra ngòai, tôi thích chỉ làm việc (đặng kiếm ăn) nửa ngày, nửa ngày tôi đọc sách, chơi cờ, hay nằm chơi, không làm gì hết, nghĩ ngợi lang bang, không phải nói những câu xã giao, không phải chăm chút cửa nhà, giữ mối láng giềng bà con làng nước...tôi muốn tuột bỏ hết các mối quan hệ và chỉ quan hệ với cái thần hồn của mình thôi … chăm sóc một cái thần xác của mình thôi !
Tôi muốn sống tự ên, không vướng bận gì, các con tôi lớn và tôi thấy yên tâm với sự trưởng thành của chúng. Tôi dành cho chúng sự độc lập.
Tới năm đó tôi nói với vợ: tôi nghỉ việc, đi chơi một chuyến nghe.
Vợ tôi không hiểu, những triệu chứng trước nay của tôi bà ấy đều không quan tâm, đơn giản vì bả không thể hiểu được can cớ gì mà tôi trở chứng vậy, con cái đã lớn nhà cửa đàng hòang, chỉ vài năm nữa là đến tuổi hưu, tha hồ an nhàn vậy sao phải bỏ việc, tức là bỏ vô số chế độ này kia, và nhất là bỏ một vị thế xã hội rất đàng hòang ?
Đến đây tôi ngắt lời bác ta:
Tôi cũng không hiểu, bác có thể an nhàn đúng như vậy mà ...nếu không thích gò bò bác có thể không dạy học nữa, làm việc khác cũng được
Thì đạp xích lô cũng là một việc khác đó thôi …
Bác ta cười
Cô định nói đạp xích lô không có vị thế đàng hòang đúng không, nhưng chính là tôi muốn thóat khỏi mọi thứ vị thế mà , tôi muốn chỉ ăn đủ sống, nghe ngóng, chơi cờ, đọc sách , có lẽ lâu lâu có một dịp chuyện trò với ai đó nghe mình (cũng không muốn thường xuyên lắm – cái vụ chuyện trò đó) và trên hết tôi muốn bận một bộ đồ chỉ che nắng che gió, không phải vừa với thứ vị thế nào.
Bác ta đã ngưng nói, tôi cũng nín thinh, quả thật tôi vô cùng bối rối, một tâm sự như vậy không thể thấy hàng ngày. Tôi muốn nói: bác thật dũng cảm, thật khó mà làm được như vậy, phải không ?
Mấy ngày sau tôi tình cờ thấy bác ta ngồi ăn sáng đầu hẻm, gần sát hẻm nhà tôi. Ngồi trên xe máy- mặt bịt kín khẩu trang và kính mát- tôi quan sát bác ta như một thám tử, quả thật cốt cách của bác ta không tầm thường chút nào, dù bận quần cụt với cái áo sơ mi đã ngả màu cháo lòng, ăn xong bác ta thong thả đứng dậy, kéo cái xe xích lô ra và đạp đi, mọi động tác đều nhẹ nhàng, điềm đạm như một văn nhân với cuốn sách của mình.
Rồi một lần tôi ghé đó uống cà phê, bâng quơ hỏi về bác ta, bà bán cà phê nói: ối ổng ở mướn nhà tui đó, có một cái ghế bố với một thùng sách thôi, với báo nữa, ổng lấy báo làm đệm đó cô, phẻ re, hôm rồi có thằng con coi bảnh lắm đến rước, về quê cưới vợ cho con rồi …
Tôi súyt sặc, té ra bác ta cũng phải vận com-lê ca vát đứng làm sui.
A, thóat làm sao được cái vị thế ở đời
Cái portrait ổn quá, So!
Trả lờiXóa@Nhớ hồi còn trong đó thường coi đua xích lô, đua tốc độ, đua luồn lách... bằng cả hai bánh. Một hôm có việc kêu xe chở từ Ng: Đình Chiểu, Q3 qua đầu quận 4, anh xe đòi 700đ, bèn bảo: Tôi trả đủ bảy trăm nhưng anh phải chạy đủ ba bánh, chịu không? Anh ta bảo chỉ lấy 500đ nhưng chỗ nào vắng thì cho chạy bằng 2 bánh, đặng thêm chút tập dượt để tối còn đua...
Bịa thế nào được?
Trả lờiXóa;))
Em đọc xong cũng thấy bối rối đó.
Trả lờiXóaĐây là xu hướng sống chậm (như trào lưu mới bây giờ?), hay là khi người ta lớn tuổi rồi thì như thế (mình còn trẻ không hiểu hết đuợc?), hay là lại thêm 1 người đàn ông thích tự do rong chơi, không muốn bị ràng buộc trách nhiệm? :P
Oa!OA! Nhà bác có chuyện này hay ghê. Vừa chân thực vừa đầy minh triết. Nhà cháu cũng muốn đi đạp xích lô mất. Nhưng sợ trẻ quá, gặp toàn những người như nhà bác thì ...há miệng! Nhà cháu cuối năm ngoái cũng đã phải chạy thoát thân khỏi cái môi trường mô phạm. Giờ làm dân nghiên cứu thấy thân tâm nhẹ nhàng lắm. Cũng vãn thương họch trò, ngơ ngác không biết gì. Chỉ thích cầm cái bằng ra trường xin việc bằng quan hệ. Nước mình còn tăm tối đến bao giờ.
Trả lờiXóaHay lỗi tại những kẻ hèn nhát như nhà cháu nhỉ?
Chuyện hay ! đầy tính minh triết.
Trả lờiXóaKhông hiểu cái ông đạp Xế lô này hiện giờ ở đâu cho ta đến làm bạn ?. Tư tưởng y sao mà giống ta thế, chỉ khác là cuộc đời của y hòanh tráng hơn. Y có gia đình, có sự lựa chọn theo sở thích, còn ta thì "mồ côi" tòan tập, không còn sức để đạp xế lô, cũng không biết làm gì khác hơn cái việc đang bị bắt buộc phải làm. Y đọc nổi "hạt cơ bản" còn ta thì không, y có 10 năm thâm niên, nhưng còn chút khái niệm. Ta - 12 năm, rời phấn và bảng ra, chữ nghĩa trả về hư không. Xét cho cùng, y trí tuệ hơn ta, thế mà còn đi đạp xế lô. Không biết sau khi thất nghiệp, ta làm được gì để nuôi miệng ?
Bác Bảo: bác dùng từ "chiên môn", tự dưng em thấy mình có vẻ prồ!!!nguy quá :)
Trả lờiXóaEV: được như thường !!!
Vịt: chị nghi là chỉ vì ông ấy lười bỏ áo trong thùng thôi em ạ :)
coc ghe, AQ: các bác quá khen, nhưng đừng "vận" vào thực chứ :)) thực thì so có đi xích lô bao giờ ! (chủ yếu sợ tùng bê !!)
Mới đọc truyện này của cô, cháu cũng nghĩ hay sau mình đạp xích lô? nhưng vậy không được cô ạ. Có thể cháu còn trẻ, đầu óc còn nhiều dự tính quá, còn ham kiếm tiền quá. Vả lại, kể cả sau này đến tuổi về hưu, cháu chỉ thích một ngôi nhà nông thôn, sống thoải mái, cafe, đọc sách, thỉnh thoảng đi du lịch; hihi, chứ cũng chẳng chui đầu vào tp như ông bác trên làm gì. Sau khi con người hết trách nhiệm, muốn được tự do rong chơi, phải chăng là một giấc mơ?
Trả lờiXóaHiện giờ mỗi khi kì nghỉ, cháu cũng một chăn một chiếu, ý lộn, một máy ảnh một balô :P, lóc cóc đi chơi bụi. Hè về Vn chơi, cháu cũng từng chụp ảnh kiếm tiền, cắt tóc vỉa hè. Được nghe về giấc mơ của cô, được giãi bày ước mơ của mình, cũng thật thú vị. Thôi tạm thế đã, có thể sau khi đến tuổi đó, cháu sẽ suy nghĩ khác ???
Em thích truyện này. Em thích bác xích lô này. Có mấy ai dám vứt bỏ hết để làm gì mình thích như bác í.
Trả lờiXóanhân vật này chị lấy từ hình tượng Sơn Vương khi gặp Nguyễn Bình (khi đó còn là Thảo) phải không ạ?
Trả lờiXóaEch Ao: không em à, chị không biết truyện Sơn Vương-Nguyễn Bình !!!!
Trả lờiXóachàng đạp xích lô là nsc đấy, bác không nhận ra à? "ngay người dịch cũng chưa chắc đã hiểu hết ý tác giả, anh ta dịch – như tôi đạp xích lô, là kiếm cơm ăn" ậy, nói riêng thôi, sao lại viết huỵch toẹt ra đây :):):)
Trả lờiXóa(còm bịa) [nsc]
Từ bỏ mọi vị thế ở đời. Mô Phật!
Trả lờiXóa(còm không bịa) [nsc]
Ôi, ôi, bác đạp xích lô (nghe đồn là bác nsc) dũng cảm quá rời bỏ được tất cả, nhưng mà sướng ạ, nằm đệm báo mà tâm trí cõi tiên. Cái câu nói riêng ở trên thì nghe như là câu thầm thì riêng với dịch giả hihi :P
Trả lờiXóahihi...đúng thiệt là hay...Rem si nghĩ hổng biết truyện thiệt hay chuyện bịa, nhưng kệ, bịa hay thật gì thì cũng là đỉnh cao.
Trả lờiXóachị ơi, cho em xin bài này về fb chia sẻ với vài người bạn nhé! em sẽ ghi nguồn rõ ràng. :) cảm ơn chị.
Trả lờiXóansc: ô là bác à :)) thế thì tôi phải đến bà cafe hỏi kỹ hơn mới được :))
Trả lờiXóavụ kia bác yên tâm, các bạn Giò thừa sức chịu được mấy cú đá ...giò lái này ;))
HY: ;)
Rem: chuyện ở đây tòan chuyện bịa Rem ui, sure thế.
imagine: bạn cứ tự nhiên, nhưng thật ra truyện này cấm trẻ em dưới 30 tuổi!
chiện hay, nhớ là đọc lâu rùi
Trả lờiXóalâu lắm mới nghe có người xài chữ "tự ên" nhe, mà con gái Bắc xài mới ác chớ:)
)
ước gì tới một ngày nào đó mình cũng đạp xích lô
xích lô SG cao lênh khênh lại hẹp lòng, sợ lắm, chạ dám đi :d
Trả lờiXóaNL: cao và hẹp lòng thì mới không dằn xóc ;) thử đi!
Trả lờiXóaÔng này dạy dỗ chị khách hàng kinh nhỉ. Không ngờ chị ấy lại trên cơ, liệu có thể suy ra là tác giả đứng cao hơn nhân vật :-)
Trả lờiXóathôi ạ, cưỡi khó lắm, lúc nào cũng sợ ngã, tâm lý căng thẳng thế thì làm ăn được gì, sao mà double triple quadruple được :d
Trả lờiXóaám ảnh cái sự double triple quadruple gớm! dạo này view thất thu quá nên mơ chứ gì ;)) còm đổ hết sang nhà Mund kìa!
Trả lờiXóa