Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

cô dâu bé bỏng

(hay Rửa bát )

truyện bịa

Từ chỗ tôi nằm nhìn thẳng vào bếp, tối nay vợ chồng con tôi có mấy đứa bạn đến chơi, chúng nấu nướng bày biện líu tíu mời khách, rõ ra ông bà chủ gia đình. Ăn xong, chuyện xong, khách về thì hai đứa mệt nhoài, chui ngay vào chăn, bàn tán ríu rít về khách, về món ăn …, chúng gọi nhau vợ vợ chồng chồng nghe muốn phì cười, rồi chả mấy chốc chúng đã gà gật, bỗng con vợ hốt hoảng choàng dậy, thôi chết dậy dậy rửa bát, thằng chồng níu lấy vợ, kệ, mai rửa, không đâu nhá, bây giờ hai đứa dậy cùng nhau rửa, thôi thôi mai anh rửa cho, xong mới đi làm, thề đấy, a a nhớ nhá, nhớ nhá….thế rồi chúng cấu chí nhau cười khanh khách, tôi những muốn cười lây, cứ tưởng tượng trong chăn ấm sực, chân gác chân tay quấn tay, môi má hồng rực, mắt với mắt khói lên! Tôi cười lặng lẽ, các con tôi, các con là cả một thế giới tràn trề nhiệt huyết, hơi ấm tỏa từ các con rực rỡ cả gian nhà, ấm ran đến cái góc tối tăm lạnh lẽo nơi mẹ nằm đây.

Đã năm năm nay tôi nằm liệt, thân thể tôi là cái xác mỏng dẹp trải trên tấm ván giường. giá mà nó có thể cuộn vào, gấp lại cho cái thần hồn tôi dứt hẳn. Tinh lực chỉ còn đủ để đưa đẩy con ngươi một cách vô định, nói theo lối y khoa thì tôi đang sống thực vật, thần hồn chỉ còn dính lỏng lẻo một vài nút đâu đó trên cái thần xác trải dài trên giường, đầu ngón tay cái, cuối ngón chân út, đỉnh đầu, mấu xương vai…tôi còn dập dềnh chưa rời thần xác, chưa đi được, chỉ vì tôi phân vân không biết, con trai tôi còn cần tôi không? Có lẽ tôi nên níu lại vài lâu để đám cưới được xuôn xẻ.

Trước ngày cưới ba chị em nó ngồi quanh tôi, bàn bạc, rồi một tấm ri đô được treo lên ngăn giường nó và giường tôi, con trai hăm hở đóng đinh vào tường, hai cô chị ngồi khâu từng vòng khoen, ghé răng cắn chỉ, rồi ba chị em hì hục luồn khoen vào cây suốt nhôm, tấm màn dày, nặng trĩu khiến mấy chị em chật vật một lúc mới treo xong. Chúng hoan hỉ kéo thử, êm lắm, không làm mẹ giật mình đâu. Ôi mẹ có mà còn giật mình! cô cả thở dài, ghé sát mặt tôi, gọi như khóc: mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ tỉnh lại một lúc đi, con trai mẹ cưới vợ này . Thế là ba đứa lại ngồi vòng quanh tôi, nước mắt vòng quanh chảy.

Nhiều nước mắt quá rồi, tôi bình tĩnh ngắm các con, hôm bà thông gia sang thăm tôi lần đầu tiên bà cũng lã chã nước mắt, tôi biết nước mắt ấy dành cho tôi ít thôi, chủ yếu khóc thương cho quãng đường tới của cô con gái yêu. Bà kinh hãi lắm khi nhìn một vòng quanh nhà, căn hộ một phòng chật chội của chúng tôi, bà không biết rồi vợ chồng con gái bà sẽ nằm đâu, nếu cái giường của bà mẹ chồng cứ sừng sững bất kể được đun đẩy vào góc nào. Giá bà có thể theo con gái được, nấu cơm cho nó, rửa bát cho nó và âu yếm ngắm nó say nồng trong giấc ngủ.

Con trai tôi, chú rể của đêm nay ngồi gác cằm ngắm mẹ mà nghe chừng chẳng thấy mẹ đâu, nó với hai chị gái vừa trải giường, cùng với chăn gối mới tân hôn nó cũng mua cho mẹ một tấm chăn đơn, thơm tho xốp nhẹ, nó quẳng tấm chăn cũ xuống mà thở phào nhẹ nhõm. Tôi nhớ lần đầu tiên cô con dâu tương lai của tôi đến nhà, thằng bé dẫn ngay đến bên giường tôi, chỉ nói gọn lỏn một câu: mẹ anh. Con bé ngồi thụp xuống mặt ngang với mặt tôi, đôi mắt sáng lóng lánh nói: cháu chào bác. Nó nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng lật qua lật lại rồi bảo: anh có cái cắt móng tay không? cho em mượn.

Cái chăn cũ kỹ đắp trên người tôi bốc mùi lưu cữu của năm năm, con dâu tương lai cố hết sức vẫn không kiềm được một cái chun mũi, con trai tôi úp mặt lên bụng mẹ, ngước mắt tươi cười ngắm người yêu chẳng hề biết thơm hôi là gì, tôi khẽ đẩy cho đầu nó ngỏanh đi, đừng nhìn thấy lúc con bé chun mũi, con bé thật ngoan, nó yêu con trai tôi biết mấy, sung sướng biết mấy khi sắp được về bên người yêu.

Thằng bé vẫn thấy cái chun mũi khổ sở của con bé. Nó lẳng lặng đến bên người yêu, con bé cúi đầu cặm cụi cắt móng tay cho tôi, bảo: bác em nằm đến 15 năm cơ anh ạ, từ khi em còn chưa đi học, bây giờ em sắp cưới…nó quay sang con trai tôi, hai má đỏ bừng .

Tấm màn dày quá làm oằn cây suốt nhôm, tôi lo nó rơi xuống giường tân hôn của con trai, tấm màn đó có ích gì đâu, khác nào lấy cái rổ mà đựng sương khói. Nhưng chúng cần một cõi riêng tư và tấm màn sẽ vây lấy niềm e thẹn thanh tân của cô dâu mới. Tôi với bỉm, với chăn đơn và cái đệm khóet lỗ sẽ vô hình.

Sao tôi muốn giật thử cây suốt quá. Nhưng không thể cất nhắc cánh tay dù cánh tay tôi giờ đã trong suốt và nhẹ bỗng. Chẳng còn cách nào khác tôi đành …đái một bãi!, nước tiểu chảy long tong xuống cái chậu dưới gậm giường, Thằng út chun mũi, mẹ đái rồi, khai mù.

Ba chị em lật tôi lại, lau dọn và thay quần, cô hai ngậm ngùi bảo cậu út: đêm em nhớ thay cho mẹ, đóng bỉm cũng phải thay kẻo lạnh …cậu út ngoan ngõan vâng, rồi cậu tần ngần, mẹ chẳng biết đâu, em nghĩ mẹ mất cảm giác rồi. Phải, đêm đông và cô vợ mới cưới, chăn đệm mới .

Đèn bếp vẫn còn sáng, nhưng hai đứa trẻ đã ngủ say, hai khuôn mặt bầu bĩnh, đỏ hồng kề sát bên nhau, hơi thở chúng thơm ngát, nồng nàn quấn quít thành một làn mây xốp nhẹ, dày lên, lan ra, phủ dần kín cái thần hồn trong suốt của tôi, ấm áp như xưa kia tôi ủ con trai trong cái ôm êm đềm suốt những đêm đông dài.

Ấm đến nỗi sinh khí dường như trở lại, đôi chân tôi muốn nhúc nhích, tôi nhìn chằm chằm vào đống bát đĩa trong bếp, hình dung sáng sớm mai con trai tôi hốt hỏang vùng dậy, chưa có đôi tay vợ quấn lấy cổ nó đã khổ sở lắm mới dứt khỏi chăn đệm, bây giờ làm sao .

Có lẽ tôi sẽ rửa bát , có lẽ tôi nên ngồi dậy, thả hai chân xuống, dịch dần cho thân mình ra đến mép giường, tay níu lấy thanh đầu giường tôi sẽ co cho người dựng dậy, nghỉ chút cho đỡ choáng rồi tôi sẽ đi từ từ, rất từ từ vào bếp, tôi sẽ bắc ấm nước, rửa nước nóng mới nhanh sạch, cũng không có gì nhiều, hai bộ đĩa nĩa của các con tôi và hai bộ của khách, tôi kì cọ bằng miếng mút ráp, rất dễ dàng, chúng ăn đồ tây, rửa dễ, mấy cái ly mỏng mảnh, tôi phải hết sức gượng nhẹ, rửa xong thì úp xuống cái khăn lau bát cho thấm nước, mau ráo.

Tiếng chuông báo thức ri ri như tiếng dế đã gần 10 phút, cái giường tân hôn vẫn lặng như tờ, rồi bất thần anh con trai giật mình choàng dậy, anh ta cuống quýt nhảy ra vớ quần áo xỏ vào, cô vợ vẫn ngủ mê mệt, anh chồng tần ngần chút rồi tặc lưỡi, để cô ngủ. Khép nhẹ cửa phòng anh phóng xuống cầu thang, ngượng ngùng hết sức.

Con dâu rồi cũng thức, cô vươn vai thỏa thuê rồi giật mình bẽn lẽn nhìn đồng hồ. Cô nhảy xuống chạy chân trần xuống bếp, cười tóet vì bát đĩa đã rửa sạch, úp gọn gàng. Cô chui lại vào chăn, ngủ tiếp.

Chồng cô về, hài lòng vì bếp núc sạch sẽ, vợ yêu ngoan quá. Hơi ấm trong chăn thật nồng nàn

Anh rón rén lại bên mẹ. Giá như mẹ có thể ngắm nhìn hạnh phúc của anh được nhỉ, đôi mắt bà vẫn đưa qua đưa lại, vô hồn.

15 nhận xét:

  1. Mẹ chồng nàng dâu thương nhau lắm ạ, hơi liêu trai đoạn ai rửa bát. :)
    Ấn tượng nhất với suy nghĩ của người ốm, lặng lẽ nhìn mọi sự và cảm nhận rõ rệt từng chi tiết một trong khi những người trẻ khỏe thì vô tư...

    Trả lờiXóa
  2. HY: không liêu trai gì đâu :) có người rửa bát mà, thế mới đố :))

    Trả lờiXóa
  3. Chị viết hay quá, đặc tả được tâm lý của người mẹ.
    Nhưng rút cục thì ai rửa bát?

    Trả lờiXóa
  4. Tinh yeu thuong cua nguoi me trong mot gia dinh be nho da giup ho luon o ben nhau. Em nghi mot trong hai nguoi chi da rua bat.

    Trả lờiXóa
  5. sáng sớm ghé đón bác ấy ra vỉa hè uống cà phê, ăn đu đủ, nhân tiện rửa bát [cyclo]

    Trả lờiXóa
  6. 123hoang: ai nhỉ :)) (ý là ai đã rửa bát nhỉ:))còn bạn Phay Văn thì đã biết từ lâu rồi, welcome bạn :))
    blue: không phải hai cô chị, các cô ấy đưa con đi học, ngồi cafe, ăn đu đủ, đi chợ ...;)
    cyclo: ha ha, lại càng không phải :))
    (à mà đổi nick có nấu chè không bác ơi :))

    Trả lờiXóa
  7. nấu con gà cúng ông bà zồi [cyclo]

    Trả lờiXóa
  8. Chị So ơi, Phay Văn đọc kỹ lắm rồi, mà vẫn không đoán được là ai rửa bát.
    Hay là nói theo kiểu bọ Lập, chị đổi tên entry này là "Ngôi nhà có ma" đi :D

    Trả lờiXóa
  9. Chị So dạo này viết "truyện bịa" nhiều quá, mà phá được cái rào "truyện 1200 từ" rồi, phải kiếm chỗ nào "truyện 2400 từ and more" để nhắm mặt gửi con dâu chị ạ. Mà truyện này rất "chị So" nhé. :D

    Trả lờiXóa
  10. cyclo: tò mò cái vụ "nấu" này quá ;)
    Phay Văn: không có ma, chắc luôn! tìm không ra thì nghi là chưa có "đọc kỹ lắm rồi" đâu :))
    holyaput: Ok, nhắm mặt đại gia luôn nhá ;))

    Trả lờiXóa
  11. Em đoán là cậu út dậy thay cho mẹ xong rồi rửa bát luôn ạ.

    Trả lờiXóa
  12. Bà thông gia rửa bát phải không chị? Bà đến khi con rể đã đi làm và con gái chưa thức giấc. "Giá bà có thể theo con gái được, nấu cơm cho nó, rửa bát cho nó..."

    Trả lờiXóa
  13. ha ha, thế mới là đọc kỹ chứ :)) rất hân hạnh mời bạn Phay Văn một chầu cafe sonata, không ngon không lấy...còm! :))

    Trả lờiXóa
  14. Khi nào đi SGN Phay Văn sẽ rất hân hạnh được thưởng thức cafe với chị So nhé :D

    Trả lờiXóa
  15. Chuyện hay quá!
    Mà "xuôn xẻ" hay "suôn sẻ" nhỉ?

    Trả lờiXóa