Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007

Ký ức văn chương (6)

Thơ (tiếp)

À tôi còn nhớ được 4 câu thơ của Nguyễn Khải (bất ngờ không? cũng có thơ của Nguyễn Khải đấy, tôi đọc trong cuốn “Chiến sĩ” của ông) như thế này : bom rơi đạn nổ tứ vi/ đàng không trông thấy biết đi đàng nào/ ầm ầm quả đạm sáng lao/ oằng lên một tiếng sáng nào rõ hơn” ối giời, hai chị em tôi cười đến tắc thở, đến chảy nước mắt, chính thế mà tôi thuộc đến bây giờ.

Thực ra đó chỉ là mấy câu tếu táo của một nhân vật trong truyện, song tòan bộ truyện tôi quên sạch, chỉ còn đọng mấy câu này. Tuy tếu táo nhưng rõ ràng 4 câu thơ này rất Nguyễn Khải, xác thực như quan điểm của ông và duyên như văn của ông.

Có thể kể đến một tập thơ thiếu nhi tôi quên đầu đề và tác giả rồi (hồi bé tôi ít quan tâm đến tác giả lắm, đọc truyện chỉ biết truyện, đọc thơ chỉ biết thơ thôi), nhưng tôi nhớ gần hết các bài thơ trong tập này. Ví dụ như bài : Gấu bố làm thợ mộc / đóng bàn ghế học trò/ gấu con luôn ước mơ/ làm thợ mộc như bố/ gấu con nhặt nhạnh gỗ/ lấy búa tập đóng đinh/ đóng ngay phải tay mình/ buông búa ra gấu khóc/ bố khuyên con gắng học/ nhát búa đầu chưa quen / quyết chí sẽ làm nên / tay búa dần vững chắc.”

Về sau, khi dạy con học tôi hay nhớ đến tập thơ này, nghĩ thơ có vẻ dễ nhớ nên tôi quyết định làm một chuyện vĩ đại là “quy” tất cả những gì cần học thuộc thành thơ !!! đầu tiên tôi quy một bài văn mẫu tả “con lợn nhà em” (mặc dù cả đời nhà em có lợn bao giờ) như thế này : lợn nhà em bụng to, mắt híp và da trắng, là lợn lai kinh tế, nuôi rất dễ, lớn nhanh …. Dĩ nhiên với đại lọai những từ “lai kinh tế” con gái tôi cũng phải trợn mắt lên mới nuốt nổi, nhưng cũng vớt vát được mấy đọan (dễ đọc hơn hẳn văn xuôi). Tôi bày cho con viết một lèo, không xuống dòng như thơ, còn cô giáo thì chỉ cần thấy có “lai kinh tế” là cho qua rồi .

Đến một bài văn mẫu nữa tả hoa hồng thì tôi đầu hàng, vì không sao nhét nổi cái câu của “bản gốc” như thế này vào thơ được : hoa hồng nhà em màu rượu chát, to bằng cái chung uống trà của ông ngọai …. Rõ thật tài năng hữu hạn, tôi đành ngậm ngùi với bảng điểm của con gái …

Rất tiếc ổ cứng máy nhà tôi một lần bị vi rút, xóa sạch mấy bài "diễn ca" công phu ấy chứ không thì các lọai Mẹ Măng, mẹ Diên Khánh với Xanh chắc lại chép lấy chép để về dậy con đấy :))

6 nhận xét:

  1. Ồ, chưa bao giờ em thấy "thơ Nguyễn Khải"! Vì em chưa đọc Đồng chí. Ông này càng già viết càng hay nhỉ, khôn vật. Ông ấy tả cảnh làng quê chùa chiền miền Bắc cũng hay nữa.

    Chị còn nhớ bài "diễn ca" nào không? Ngày xưa điểm văn của em cao lắm, nghĩ lại mà ngượng =)) DK nhà em may quá chắc sẽ học dốt văn. Lại nhớ lợi cụ Hạo, nên bỏ môn Ngữ văn trong nhà trường để dạy môn khác đỡ có hại hơn :-D

    Trả lờiXóa
  2. "diễn ca" thì chị mất hết rồi, nhưng mà đùa thế thôi, mẹ Khánh dạy con chắc chắn quật cường hơn bác so rồi. bác so hèn nên chị diu tòan phải đọc thuộc lòng văn mẫu (dù là qua diễn ca):))
    chị cũng rất mê Nguyễn Khải, em có biết chị đã học bài học kiến trúc đầu tiên từ truyện của ông ấy đấy !!! đố em nhớ là truyện nào ...

    Trả lờiXóa
  3. truyện Tầm nhìn xa, hehe, đúng chưa?=))

    Trả lờiXóa
  4. Chính xác !! cái anh kiến trúc sư tóc dày đen nhánh đã giảng giải cho Tuy Kiền về cách xử lý vi khí hậu (ao-sân-nhà).
    Mẹ Khánh giỏi phết !!

    Trả lờiXóa
  5. Hihi, anh giai KTS bị bác Tuy Kiền chửi cho một trận, khổ, nhà tôi chứ có phải nhà trọ đâu mà chia nhiều buồng thế :-D

    Em toàn nhớ những cái lặt vặt thôi, đầu óc tiểu nông mà :-P Thanx bác vì mấy bài đồng dao :X

    Trả lờiXóa
  6. Anh ấy nói như thế này (nhớ hẳn luôn không thèm gú gồ nhé): ao rồi đến sân rồi đến nhà thì vì sân lát gạch, nắng nóng làm hơi bốc lên nên hơi nước mát từ ao sẽ vào thẳng nhà (nhờ áp suất chênh lệch) ...rất khoa học nhé, chị so nhớ như in, tuy nhiên review thì xa lăng lắc với văn bác Khải :)

    Trả lờiXóa