Thứ Ba, 18 tháng 4, 2023

Chuyện vỉa hè




Tôi đứng chờ anh bán bánh mỳ que làm cho mấy ổ về ăn sáng, anh ấy bán bánh mang về nhưng vẫn để vài cái ghế xung quanh xe, ý hẳn cho người chờ không mỏi quá mà mất hứng với bánh mỳ que nhồi ba tê Cột đèn và ruốc. Chỉ có chừng ba khách là đã chờ mệt nghỉ, cái bánh mỳ que nhỉnh hơn ngón tay cái một tị, ăn sáng thì phải 3 cái mới đủ, nhà 4 người là 12 cái, ba nhà là 36 cái, mà phải mổ dọc bánh ra, phết ba tê, rắc ruốc...anh hàng bánh dân Hải phòng tay to, cầm cái bánh y như thợ hồ cầm kim khâu, lại còn cho vào lò nướng nóng, lại còn lồng bánh vào từng cái túi giấy, trông sốt hết cả ruột.
May quá có cô bán vé số đến lăng xăng xách ghế lại bảo u ngồi chờ cho thoải mái ạ, anh ấy sắp xong đấy ạ, u chọn mấy cái vé số cho nó vui.
Cô ấy ngồi xổm trước tôi, một tay cầm tập vé số đặt lên lòng tôi, thân mật như con gái ngước mắt nhìn mẹ già.
Tay kia cụt.
Tôi nín thở, nhìn cái tay cụt đến khuỷu, e dè cầm lấy tập vé số, bảo: mày chọn cho cô ... 2 vé, vé nào trúng ấy nhá! thế ra đường thì cất bớt tay ở nhà à?
Cô ấy cười toét, vầng u ạ.
Cô chọn 2 cái vé số, liến thoắng, vé TP này, u trúng thì đi đổi khỏi phải mất tiền xe, nhớ lì xì cho con lấy hên nhe, ngày nào con cũng ra đây ấy.
Tôi tò mò, thế làm sao mà lại mất tay như này.
Hỏi xong thấy mình vô duyên quá, tôi cười chữa thẹn, chả sao nhỉ, đỡ tốn 1 cái găng.
Ối giời còn vô duyên hơn.
Con bé cười tít mắt, u vui tính quá.
Rồi vẫn ngồi xổm thế cô kể: con đi ăn cưới người yêu cũ, lúc về có tí say say, đâm sầm vào con lươn, ngã văng ra, thế là xe sau nghiến nát cái tay luôn, bây giờ con đi bán vé số, vẫn vui u ạ.
Mà bữa ấy có chết con cũng vui u ạ, vừa mặc đẹp, vừa ăn ngon, vừa được tiếng vô tư, chả tiếc nuối gì, u bảo đúng không ạ.
Đúng quá, đúng quá, tôi vớ lấy gói bánh mỳ que anh Hải phòng đưa, vỗ vai con bé, chuyện mày hay, mai ra kể tiếp nhé.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét