Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2022

 

Khi tôi ốm lần cuối cùng trong đời, nằm bệnh viện trong một phòng san sát mười giường bệnh. Ruy đến, ngồi lọt vào cái khe hẹp giữa hai giường, hắn bình thản cầm lấy tay tôi, lăn lăn từng đốt ngón tay, ngâm nga "cô chủ quán mắt đen dài ngơ ngác, đã lấy chồng tay xấu nhiều đi..."

Đã có thời tay tôi được hắn khen đẹp, những ngón tay thon dài, đầu ngón hơi hớt cong, hai chúng tôi ngồi giặt  ở bờ sông, ngày mùa đông trời  mới nhờ nhờ sáng, mặt sông gợn nhẹ những làn gió mỏng manh, lao xao chờ nắng.

Ruy rất tử tế, đổi may ô, quần đùi mỏng sang cho tôi, hắn gom tất  quần tây  và áo khoác dày của hai nhà, vò xà phòng, xong hai đứa lội xuống sông giũ.
Lom khom giũ mỏi lưng quá tôi giải lao, đứng thẳng, kẹp cái áo giũ dở vào chân và chống nạnh nhìn giời giăng mây nước, Ruy lôi cái áo dưới chân tôi ra giũ nốt, chép miệng, tay mày đáng nhẽ để oánh piano, đẹp thế làm gì cho nó phí.

Tôi xòe tay trước mũi hắn, tự đắc, tay quí sì tộc đấy, băm bèo cũng đẹp, hắn "lợi dụng", nắm lấy mấy ngón tay, ngắm nghía rồi lắc đầu, cong hớt thế này thì không piano được, thiếu lực.

Nhưng mà đẹp, hắn mỉm cười, nước sông vỗ ộp oạp như đồng tình với hắn, tôi cúi xuống xòe tay dưới nước, nước sông trong nhờ nhờ, nhìn bàn tay cũng trong trong như miếng cá xắt ngang. Ruy ngán ngẩm, đồ chết đói, nhìn đâu cũng ra cá với thịt.

Ngày ấy chúng tôi đói triền miên, Ruy ăn khỏe, suất cơm bếp tập thể chả mùi vần gì với hắn, tôi cũng thừa sức ăn hết nhưng ái ngại cho hắn nên làm bộ cảnh vẻ, bảo, ăn hộ tao mấy, tao no quá, bụng quý sì tộc, ăn tí là no. Nhưng suất cơm lèo tèo mấy miếng đậu kho mỏng tang với vài cọng rau muống chỉ làm chúng tôi thêm đói, ngồi trong lớp đến tiết thứ năm thì đói thắt ruột, chẳng chữ nào lọt vào tai nữa.

Lúc ấy chỉ có những cuốn truyện dày cộp để dưới gầm bàn là cứu giúp được hai đứa tôi, cả tôi và  hắn đều mắc tật đọc truyện trong lớp. Truyện tôi đọc thời gian khổ ấy hầu hết là những truyện cổ điển, của Tolstoy, Dostoevsky, Puskin, Lermontov...thế nên hình mẫu quý sì tộc luôn váng vất quanh tôi, chàng thì trung thực và quả cảm, nàng thì thanh tao và trìu mến, tổng hòa Natasa, Pie với đậu phụ kho và rau muống luộc thành bàn tay quý sì tộc được chống nạnh bên cạnh Ruy đầu bù xù vắt hết đống áo quần dày cộp, cả hai đứng ngâm chân dưới sông, nắng đã lên, nước sông Hồng  mải miết chảy luồn qua chân chúng tôi rồi xuôi cùng mặt sông bát ngát. Ruy vác bó quần áo lên bờ xong gánh đôi thùng xuống vục nước, bóng hắn in theo triền sông lỗ rỗ tổ vờ.

Dù quần quật gánh nước, giặt dịa, băm bèo, bổ củi như nhau nhưng Ruy ra điều con nhà cơ bản, tôi thì đóng vai quý sì tộc, bố mẹ chúng tôi làm cùng cơ quan, đi sơ tán cùng nơi, cùng học trường làng. Chúng tôi gánh tất việc nhà, thêm việc học và còn những là nghi thức đội, đại hội đoàn, báo tường và hội diễn văn nghệ, những thứ của một thời trường kỳ kháng chiến dưới mái trường xã hội chủ nghĩa. Sông Hồng  là sân chơi của đám trẻ khu tập thể cơ quan chúng tôi, chúng tôi tắm giặt, hát hò, cãi vã, té nước rồi rửa rau vo gạo và kín nước về đổ đầy chum vại, tôi với Ruy thì thêm tật đứng ngơ ngẩn nhìn sông, viễn tưởng đến Von ga hay Nheva dù sông Hồng đẹp bằng vạn.
Sông Vonga của Repin với đường chân trời xuống thấp chúng tôi đã ngắm mãi trong họa báo Liên xô thực chẳng dính líu gì với cái bến sông chỗ chúng tôi lúc này, một bến sông với những bậc xắn trong bờ đất thó đỏ rực và dốc đứng. Bước được xuống làn nước trong nhờ là chúng tôi thở phào, như dòng sông là nơi bình yên đời đời ôm ẵm. Tất nhiên cùng với sông tôi còn phải có Ruy, hắn cúi xuống giũ nốt mớ quần áo cho tôi mở rộng mắt mà ngắm ban mai trên sông, hít thở làn gió non  mềm mại.

Hồi ấy tôi không yêu Ruy, hắn chỉ là cái bóng luẩn quẩn dưới chân tôi, một cái bóng chỉ hiện lên khi có nắng.

Bây giờ thì tôi yêu hắn, đã bao nhiêu năm trôi qua  hắn vẫn làm tốt nhiệm vụ giữ cho tôi cái tâm thế quý sì tộc, dù tôi lăn lê bò toài có lúc đến thảm hại nhưng chỉ cần đưa mắt nhìn là thấy, cái đầu tóc um tùm từ lúc đen đến lúc bạc của hắn, giờ thì tôi đúng là chỉ còn có thể đưa mắt nhìn, mong sao trúng hắn, để nói "tôi yêu cậu". Ánh mắt nghẹn ngào cách nào đó cho hắn hiểu.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét