Tôi xỏ đôi dép xăng đan và đi nhỏ nhẻ từng bước xuyên qua thành phố, thực là dễ chịu khi đi bộ trong đêm, im lìm và sạch sẽ, những tàng cây mướt xanh hơn dưới ánh sáng đèn và mặt đường quang đãng rành rẽ với những lằn vôi mạch lạc.
Tôi đi nhẹ nhõm như hơi thở, tưởng chừng không trọng lượng, có lẽ là đến nhà sách.
Nhà sách đêm với người bảo vệ mất ngủ và cô nhân viên ngồi két mất ngủ. Các khách hàng dĩ nhiên tòan là dân mất ngủ, những kẻ không còn chịu nổi nỗi trằn trọc, quyết định ra khỏi giường và xỏ dép vào đi xuyên qua thành phố …
Không khí một nhà sách mất ngủ không giống nhà sách ban ngày. Tuyệt đối không thấy ai đi cùng với ai. Không là hai tình nhân ríu rít bên nhau, không là vợ chồng con cái dàn hàng ngang, cũng không là đôi bạn tri kỷ. Tòan những kẻ lẻ loi, dù đứng kề sát bên nhau cũng chỉ là những kẻ lẻ loi, có chuyện trò vơ vẩn với nhau dăm ba câu cũng không suy suyển vẻ lẻ loi cố hữu, tuồng như họ vẫn hy vọng một giấc ngủ đang bay lơ phơ đâu đó bỗng dưng quyết định trùm lên họ, khi đó tốt nhất là họ nên một mình, không đang giao du với ai hết để có thể lập tức khoan khoái buông mình vào giấc ngủ, đừng lo họ nằm xoài giữa hai kệ sách, với đặc ân của Thần Haymơ, họ sẽ đẹp giấc trên cái giường của họ.
Nhưng Nhà sách lúc này vẫn chưa vãn khách, có lẽ luôn có một ai đó trám chỗ một ai đó, những khách hàng đã nhẵn mặt nhau, hơi phác một nếp nhăn mờ trên khóe mép, ngang bằng với một câu chào xã giao và lầm lũi đến bên kệ sách ưa thích của mình. Chúng tôi đi lại, xạc xào, nhấm nháp vài trang, rút một quyển ra và bắt đầu suy tư ngẫn ngờ về cái nhan đề của nó, cớ sao lại là Vô tri mà không phải là Không biết? Người bên cạnh có nghe tôi thì thầm đọc thành tiếng một câu thơ ”Trưa như bao trưa xa xăm/gà gáy lẻ trong im ắng” gà gáy lẻ thì chỉ thêm im ắng tôi thấy mình gật gù thích, đã lãng mất Vô tri rồi.
Rút cục tôi không mua cuốn nào, lòng vòng vài hàng rồi về. Dù cố tránh nghĩ đến giấc ngủ tôi vẫn mong nó muốn chết. Và như hằng đêm, tôi lùi lũi trở về, một mình, không có cái diễm phúc được Thần Haymơ nhấc bổng lên mà đặt vào giường, tôi cuốc bộ bằng những lời lầm rầm trong im lặng, hỏi han, tỉ tê, giãi bày và thở dài ngao ngán, tôi kéo lê những con chữ lờ phờ, ao ước Giấc ngủ có chờ sẵn trong giường tôi ? Buồn lắm.
Ha ha, Giấc mơ trở lại! Miệt mài và hoang hoải mùi sách... Chính xác là văn chị So, không lẫn đi đâu được! :P
Trả lờiXóa"Tôi kéo lê những con chữ lờ phờ" nghe cứ như kiến kéo tha mồi bò qua phần còn lại của ngày hehe
Đọc khoái lém ạ :)
Ôi hay thế !
Trả lờiXóaChắc em sẽ cần bài này của chị So, xin phép bản quyền trước có được không ?
LH
khổ thân chưa, lại mộng du à? đi ngủ nhớ cột chân vào giường nhé:)
Trả lờiXóaHY: hề hề văn chị So lờ phờ, hong theo kịp đàn kiến của Mund đâu nhá.
Trả lờiXóaLH: s'il vous plaît :))
Goldmund: du chứ có mộng đâu nào.
Mở đầu đoản văn rất bay bổng với hình ảnh thần Hermès xỏ đôi dép có cánh và bay “xuyên qua” thế giới, tìm đến sự tương tác, vì đây là vị thần của sự giao tiếp (Dieu de la communication). Đêm tối thường gắn với sự cô đơn, người viết bài này muốn rời khỏi cô đơn để đi tìm sự tương tác, chính xác là sự tương tác qua tư tưởng, và nơi có thể tìm được sự tương tác siêu hình này là nhà sách.
Trả lờiXóaNhà sách ban đêm là một nơi phi thực tế, liệu nó có tồn tại không ? Nếu có, sự tồn tại ấy cũng tuyệt diệu đến nỗi nó gần như phi thực tế. Những người tìm đến đó là những kẻ « lẻ loi », nhưng mặt khác họ cũng ưa thích sự lẻ loi. Đối với họ, sự lẻ loi mà họ đang rời xa cũng hấp dẫn như một giấc ngủ êm ái, giấc ngủ với thần Haymơ đồng thời là một sự nối dài của sự tương tác đã chấm dứt khi họ sẽ rời nhà sách đêm.
Sự tương tác lúc này đang tiếp diễn, nó rất tự nhiên, thoải mái, vì nó khác với sự giao tiếp vụ lợi với những qui tắc áp đặt ràng buộc. Sự tương tác này có động cơ đơn giản là chính nó. Khách hàng « lầm lũi đến bên kệ sách ưa thích của mình », « đi lại, xào xạc, nhấm nháp vài trang, rút một quyển ra và bắt đầu suy tư », … Tương tác vô vụ lợi, vô mục đích, vì vậy « Rút cục tôi không đọc cuốn nào, lòng vòng vài hàng rồi ra về ».
Đoạn kết « Buồn lắm » trở về với sự cô đơn, đánh dấu sự kết thúc của một quá trình giao tiếp, gợi mở sự bắt đầu trở lại của một quá trình giao tiếp mới trong tương lai.
Đoản văn cô đọng, trường từ vựng giàu và trau chuốt hướng tới sự chính xác của ý tưởng. (Lưu ý nhỏ đây là từ « Vô tri » được dùng với nghĩa trung tính (neutre) khá hiếm hoi, với nghĩa «không biết một cách tự nhiên », một trạng thái sẵn sàng cho sự « tri » mạnh mẽ nhất, gợi nhớ đến hình ảnh hố đen trong vũ trụ mà năng lượng khủng khiếp của nó hút hết những photon ánh sáng). Đoạn văn cũng đặc biệt ở chỗ nó cho phép một cách đọc thứ hai (double lecture), trong đó nhà sách đêm ở đây được hiểu là sự giao tiếp ảo trên mạng.
LH
Ui bạn LH còm còn hay hơn bạn So viết:))
Trả lờiXóahu hu, Blogspot bị chập mất mất mấy còm rồi!
Làm sao mà bình luận hay hơn sáng tác được chị So ơi ! Thanh you you again (nói kiểu bọn trẻ con bán hàng rong ở Sài gòn).
Trả lờiXóaLH
Thế không gặp đầu nậu à? Đêm là lúc đầu nậu tranh thủ đi giao hàng. ;p
Trả lờiXóachạ biết là có đá đểu không í :L
Trả lờiXóavụ Vô tri á :)) đá ống bơ thôi ;i
Trả lờiXóaBao giờ chị ra tuyển tập thì ký tặng em mấy nhá!! :D
Trả lờiXóaKu Việt ơi, hàng đêm của đầu nậu là hàng kẹp nách hoặc xách tay chứ ko là sách vở đâu
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa