Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

Dàn hòa

truyện bịa


Tôi dt khỏi đám bạn lúc nửa đêm, chúng cố giữ tôi lại over night song tôi muốn về, tính tôi khó chịu, không thể ngủ ở chỗ lạ, nhất là giữa chín chị sồn sồn trong căn phòng bà nội. Phòng ngòai thì sặc hơi rượu của các ông nội đang ngáy phe phe, nằm phơi thây ngổn ngang. Con bạn chủ nhà –vai bà nội của bữa tiệc thôi nôi đã tàn này – lụi hụi dắt xe ra cho tôi vừa ca cẩm cho phải phép, mày thì lo ai chửi mà phải về . Tôi cũng thì thào cho phải phép, lo gì đâu nhưng tao về đây.

Tôi phóng xe đi như thể không phải chị già năm mươi nào, đường vắng ngắt đến là dễ chịu, giá đêm dôi ra vài tiếng cho tôi rong xe đi mãi nhỉ, lâng lâng bởi vài ngụm vang đỏ tôi mỉm cười nhớ đến mấy câu tán tỉnh của lũ bạn, tòan những má đào đã rám mà cứ tán nhau xinh hẳn ra, thon hẳn ra, ai bảo đã là bà nội ! Chín chị đã lên bà hoặc sắp lên bà ríu ran chuyện chồng con, dâu rể, thỉnh thỏang quay sang ái ngại dăm câu với tôi, hì, tôi chả lấy thế làm điều, đã năm mấy thì còn gì phải ái ngại phận không chồng, tôi mặc kệ chúng nó, thực ra lúc tôi quyết về chúng nó cũng coi là đương nhiên, chả nhẽ nói phũ, ừ về đi cho chúng tao tự nhiên .

Gió đêm phơi phới, tôi cho xe chạy gần giữa đường , bõ lúc ban ngày cứ phải nem nép sát lề vì cái khối cuồn cuộn những xe là xe. Tôi vẫn còn đang cười cười nói với lũ bạn, thậm chí bật thành tiếng: ông với chúng mày chưa chắc ai sướng hơn ai đấy.

Đường phố vừa mới thênh thang đã lại thắt hẹp, chả có lý do gì, đúng là chả khác gì đường đời (mà nhẽ ra theo nguyên lý nó phải khác), tôi tăng giảm tay ga tùy thích, vẫn chưa thôi cười nói với lũ bạn, hồi trẻ ta hình mũi với bay khi lũ bay khóc lóc dầm dề vì thất tình thất sở, đến hồi trọng trọng ta tê tái nhìn lũ bay lên xe hoa, rồi giờ ta tội nghiệp lũ bay hứng cái mùi muốn ói của mấy lão chồng xỉn quắc. Vẫn biết chúng nó sẽ đồng thanh hét vào mặt tôi Nho còn xanh lắm ha ha song chúng có được hưởng làn gió đêm mát rượi giữa một mình một đường phố hun hút này không ?

Tôi ngửa mặt tìm cảm giác, bất cần đôi mắt, phó mặc tay ga , thật là khóai trá như đang trên tàu lượn, lượn thật căng trong khỏang không không vướng víu mảy may, à, cảm giác này tôi đã từng gặp khi lượn ly tâm trên cái đu quay ở đảo Vinpearl ngày nọ. với mấy giai trẻ xinh tươi ân cần !!!


Trực giác bất thình lình bóp mạnh tay thắng, tý chút nữa là tôi lộn nhào, nhìn xuống tôi dựng cả tóc gáy vì bánh xe tôi chỉ thiếu chừng nửa gang là cán tốt đầu một người nằm úp mặt xuống đường.

Không có nhẽ là một cái xác?

Tôi bủn rủn cả tay chân, leo khỏi xe ngồi thụp xuống xem xét, ơn trời, cái đầu ngọ ngọay, một cái mũi bóng nhãy ánh lên giữa mớ tóc đen ngòm, tôi ghé xuống chỗ có thể là tai, hét: Anh sao thế.

Khôôô..n..g sao…

Tức thời tôi nghe mùi rượu nực lên. Muốn ói! Kinh quá.

Cái di động…kiếm giùm tôi cái di động …

Hừm, thì ra là một gã say, gã say bò ra giữa đường mò tìm điện thọai.

Tôi đứng thẳng dậy, bảo:

Này ông, nằm đấy là kể như muốn chết à nha, mà còn lây vạ cho người ta, lên vỉa hè mà nằm đi. Thiệt tình.

Gã say thun mình rũ rượi ngồi dậy .

Tìm giùm tôi cái điện thọai ..hức

Biết sao giờ, tôi đành dắt xe vào lề đường, bảo

Ông làm ơn leo lên hè đi, rồi tôi tìm giùm cho

Gã say thử đứng dậy nhưng không được, cái xác to thù lù của gã sụm xuống, đổ vật. chỉ gần tới vỉa hè, không sao leo lên được.

Tôi rút điện thọai mình ra, nói:

Ông đọc số máy của ông đi, tôi bấm coi nó kêu ở đâu

Gã say vừa nấc vừa đọc, nhừa nhựa như nhai mấy con số trong miệng, gió lật phật bay câu được câu mất, mắt tôi thì mờ câm không nhìn thấy gì trên mấy hàng phím. Bực.

Rút cục tôi cũng bấm được và tiếng chuông ré lên

Gã say rũ rượi, nấc cục và lầm bầm: sorry, tôi quắc quá rồi, chị kêu giùm, người nhà …

Ủa mà xe anh đâu

Nó lượm rồi

Ai lượm

Thằng cà chớn nào đó…

Tôi thở dài bảo:

Tôi kêu không tiện, anh đọc số tôi bấm giùm cho mà kêu.

Lại trầy trật với gió và mấy ngón tay.

Gã say vừa nấc vừa nhai nhai cái điện thọai, chịu không nghe được gã nói cái giống gì, Tôi nhắc: gần cầu X, khúc Y

Rồi im lặng

Gió hun hút thổi, gã say không ngồi gượng được nữa, gã xòai ra, ngửa mặt lên trời

Chắc phải chờ, không lẽ bỏ gã đấy cho xe cán, thiệt tình cả cái đống người gã trông không khác mấy một đống rác tấp gần miệng cống.

Tôi đứng xớ rớ, gắng qua mặt chiều gió đặng né mùi rượu, gã say nấc dữ dội, tôi bảo gã: nín thở đi, nín thở rồi đếm đến 9, à không đếm đến 7, chừng vài lần là hết nấc …

Không nín được, gã vẫn nấc. Chị … chị bịt mũi tôi giùm, được không?

Trời đất, hết chuyện rồi !

Tôi lục trong túi ra gói khăn giấy, chập ba cái lại và cẩn thận rải lên mũi gã, rất chật vật bởi gió chỉ chực rứt mấy miếng khăn giấy đi, tôi e dè nắm lấy cái mũi kỳ khôi rồi bóp chặt.

Không được, cái miệng gã há hốc, nín nỗi gì được mà nín .

Tôi lịch sự hỏi gã: tôi bịt luôn miệng anh nhá, thì mới hết thở được.

Ừmmm, gã nấc, lấp lóang in như chảy nước mắt.

Tôi rải nốt mấy miếng khăn giấy lên miệng gã rồi bụm tay bịt chặt lại. Đếm đi đếm đi, mấy lần bảy là hết thôi.

Gã say co rúm người lại, cái đầu gã oằn ngoặt sang bên, tuột khỏi tay tôi cái một!

Cơn nấc còn nguyên xi khiến tôi nản quá, nghĩ bụng, nấc cũng không chết mà.

Nhưng tôi cũng ráng lập lại lần nữa, lần này thì thật thiếu điều kê gối lên mặt gã. Nín được chưa???

Gã say nằm im, chắc ngủ rồi quá. Gió vờn vã quanh hai chúng tôi.

Trên cao kia nếu có một cái camera, mà phải là thứ có tia hồng ngọai đặng xuyên được tấm màn đêm tối đen, sẽ thấy một gã đàn ông say quắc nằm xãi lai dưới đất như cái xác , một người đàn bà co ro ngồi bên cạnh, canh chừng như thể cái xác đó là của mình!

8 nhận xét:

  1. Chị ơi!
    Sao lại canh ạ? canh đến sáng hắn k tỉnh thì sao chị?

    Sao mà chị tốt và hiền đến thế nhỉ? Chị làm e nhớ quả mít e vừa ăn lúc nãy, vỏ thì có vẻ gai góc lắm mà ruột thì mềm ơi là mềm, ngon ơi là ngon, ngọt ơi là ngọt và thơm thì thôi rồi, nức cả mũi!

    Chúc chị tuần mới như ý và ấm áp nhé!

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  3. chú bợm đấy tốt số phết nhỉ ! hix, mình say vậy mấy lần mà không thấy ai cứu .

    Trả lờiXóa
  4. vitconxauxi: hì hì truyện bịa ấy mà bạn.
    dao_hoa_dao_chu: sorry truyện bạn post có duyên lắm nhưng vẫn phải delete thôi :(
    daysss: ok, rồi sẽ có lần được cứu thôi mà :)

    Trả lờiXóa
  5. hehe ! cũng say vậy nhưng toàn say ở nhà nên không có cơ hội được cứu .Mà thường mình phải nín thở hơn 30 giây mới hết nấc . Hình như làm cùng nghề mình . Cho xin làm quen phát !

    Trả lờiXóa
  6. daysss: rất hân hạnh được làm quen:)) đúng là cùng dân kiến trúc với nhau đấy, nhưng mình về hiêu rồi :((

    Trả lờiXóa
  7. Haha, "về hiêu", chị So làm em cười té ghế! :)
    Chị So viết hay, bữa trước đọc truyện ngắn gì của chị mà ký với viết thơ trên lưng chồng, ôi trời sao mà em thấy giống mình quá đi hihi :P

    Trả lờiXóa
  8. HY: gì mà tiết kiệm thế, bây giờ mới chịu cho một lời khen (về Xoa) :))

    Trả lờiXóa