Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Lượm lặt

một người đọc tiêu dùng có khi chỉ cắn được chút chút vầy thôi



.“Con chuồn chuồn kim ở Hồ Tây”-Đức Sơn

Chỉ biết!

Hít thở, vui thú, in cái bóng mình chưa đủ vài centimet

Hì, giống mình !

?- Nguyễn Mỹ

.Anh lang bạt đi tìm anh từ dạo ấy

Ở trong đất và ở trong máu chảy

Thực là một thời khắc kỷ.

(nhân thể bất bình cái bài bình thơ Cuộc chia ly màu đỏ của bác Đào Đức Tuấn, Cuộc chia ly màu đỏ mà lại chỉ nhắc đến màu đỏ bông hoa chuối thì rõ …chuối! cả bài thơ đỏ rực cái áo đỏ của cô gái tiễn người yêu thì bác Đào Đức Tuấn nhất định không nhắc)

.”Metro”-Thanh Thảo

Có những cái mất là được

Có nhiều cái được, mất nhiều hơn.

Chính thế!

.”Thương lượng với thời gian”-Hữu Thỉnh.

Mây tê tê một dải vắt ngang trời

Ngón tay lấm nghỉ ngơi trên điếu thuốc.

Bài thơ tả người lính gỡ mìn, chỉ một câu thơ mà thâu tóm cả không gian thời gian trạng thái và cả nỗi niềm bất trắc.

1 nhận xét: