Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010

...

Một con đường ngập lá diêu bông

Bên lề nắng, bên lề dòng sông Đuống

Anh trai già đi không cần đến

Triền miên trong cơn khát lá xanh

Triền miên trong búp nuột tròn căng

Triền miên dúi mình vào mộng mị

Thế mà vẫn say cơn hồ thỉ

Lý gì đến thực đến chiêm bao

Một đời vàng thẳng nỗi nôn nao

Thân hao mỏng không hề mòn tầm vóc


Nung men đổ giữ nét buồn đằng đẵng

Gác nghênh xuân tóc bạc vẫn đung đưa

2 nhận xét:

  1. Nghe tin .......bỗng buồn lây nè !

    Nguyện mong linh hồn của ông sớm siêu thoát nơi vĩnh hằng nhỉ!

    Trả lờiXóa
  2. em cỏ nâu chép bài này cho chị, của một đồng nghiệp :)

    Hay tin giã biệt Hoàng Cầm
    thơ còn giữa chốn cát lầm bao nhiêu
    một đời khổ, một đời yêu
    hồn Kinh Bắc nghẹn chín chiều ruột ai
    con sông Đuống được bao dài
    mà nghiêng đến trĩu hai vai Hoàng Cầm
    đã nhiều oán lặng oan câm
    giờ thư thả giấc ngàn năm được rồi
    còn bao vinh nhục trên đời
    biết đâu thơ chẳng nối lời theo thơ
    đồng chiều cuống rạ trơ vơ
    người đi chắc kịp đến bờ diêu bông
    kìa cơn gió cuốn mặt sông
    hình như có dáng nâu sồng thoảng qua…

    7-5-2010

    Trả lờiXóa