Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010

Em Diu đối mặt với đời

Em Diu đi phố tai bao giờ cũng gắn cái MP3, em ấy đạp xe đạp, quần kaki túi bắt gà, áo thun đen rộng có in hình đầu lâu xương chéo, rất cool! Trông em ấy sành điệu chả kém gì chú Lâm Lê - dù chú Lâm đi ô tô (Focus màu mận chín), còn em ấy đạp xe martin đời ơ kìa, nhưng phong thái ung dung của cả hai khác gì nhau nào!

Cái MP3 là vật bất ly thân của em ấy, nó có tất cả các bản nhạc yêu thích từ rap rock đến Beethoven, Brahm…đầy đủ các thể loại mà một đại diện 9x phải có trong danh mục “nhạc của tui”, và em ấy chọn lọc, sắp xếp công phu để có thể nghe liên miên bất cứ thời gian nào không nằm trong các buổi học chính khóa (ngày hai buổi/tuần 6 ngày), các buổi học thêm phụ đạo cho các môn chính khóa, các buổi học tiếng Anh, các buổi học đàn, các buổi học cầu lông rèn luyện thể lực…. dĩ nhiên là trừ cả những lúc mẹ em ấy giảng giải về công dung ngôn hạnh, về các chuẩn mực đạo đức của con gái trong nhà, bố em ấy giảng giải về nghĩa vụ và trách nhiệm của thanh niên thời nay !

Cái MP3 kể ra là đại diện cho phần tự trang bị khá long trọng của em Diu cùng với phần kiến thức, đạo đức bố mẹ, thầy cô trang bị cho em ấy đối mặt với đời … nói vậy để thấy cái MP3 nó quý hóa đến thế nào với em Diu và khi gắn nó vào tai, toàn bộ phong thái em ấy mới ung dung, đường hoàng làm sao.

Và bây giờ em Diu đang phơi phới đạp xe trên đường Điện Biên phủ, vừa tan lớp Anh Văn, em ấy về nhà, miệng véo von hát theo một khúc của Mika, đương kim thần tượng của em ấy.

Hay quá, em ấy một tay cầm ghi đông, một tay lần mò tua lại bài hát, bất thần cái MP3 tuột khỏi túi, rơi xuống đường.

Diu phanh kít lại, xe em ấy trượt khỏi chỗ rơi vài vòng bánh, trưa Chủ nhật vắng vẻ, em ấy quay xe lại nhặt .

Té ra lúc ấy bên hè đường có một chú đang đứng cũng thấy cái MP3 rơi, chú ấy băng ra đường nhặt giùm em ấy, Diu dắt xe lại, lễ phép cám ơn chú “cho cháu xin ạ”

Chú ấy ngẩng lên, nhỏ nhẻ:

Cái gì?

Dạ cái MP3 ạ

Chú ấy thản nhiên:

MP3 nào, tao nhặt được cái bật lửa chứ.

Nhưng chú ấy cũng không xòe tay ra, chú ấy quay lưng lững thững quay lại vỉa hè và …chạy.

Em Diu choáng váng! Em ấy run bắn, ú ớ không thốt được câu nào, toàn thể phong thái ung dung sành điệu của em ấy biến mất, em ấy đứng đực ra một chốc rồi lập cập đạp xe về, ứ nghẹn trong nước mắt .

Về đến nhà, em ấy lẳng lặng leo lên phòng, ngồi thụp xuống và … ngây người, em ấy không tài nào hiểu nổi sự việc vừa xảy ra. Em ấy tiếc cái MP3, dĩ nhiên rồi, song điều làm em ấy choáng váng là cái cách nó mất.

Khi mẹ Diu nhìn thấy vẻ mặt thất thần của em ấy, một linh cảm đau đớn khiến mẹ em ấy điếng người, chạy vào ôm lấy em ấy, Diu kể cho mẹ nghe, thì thầm và uất ức “Sao người ta lại có thể thế hở mẹ???”

Cố gắng mỉm cười, mẹ em ấy bảo: thế là con đã biết rồi nhá, đời là gồm cả những sự như thế đấy con.

Hu hu, mẹ em ấy thì khi đối diện với những sự đại loại như thế (bị kẻ cắp lấy mất xe máy chẳng hạn) thường có một câu rất ư Tự lực văn đoàn: thôi thế là mất mất rồi !

20 nhận xét:

  1. Thôi thế là mất mất rồi!

    Khổ thân em Diu, khi xưa em còn nhỏ bị mất xe đạp cũng ngây người thế này!

    Trả lờiXóa
  2. mẹ So kể chuyện kinh khủng thật. Cho em Rem chia buồn với bạn Diu.

    Trả lờiXóa
  3. Chia buồn với tất cả những người còn biết buồn khi chứng kiến và đọc cái này.
    Thật tởm lợm, một xã hội đầy rẫy chụp giật.
    Hy vọng là em Diu còn niềm tin vào tình người, dù lúc này chắc nó đang lung lay dữ lắm.

    Trả lờiXóa
  4. Đau quá, nhưng chả có cách nào khác được mẹ So ơi! Không trước thì sau, sẽ đến lúc em Dìu cũng phải đối mặt với đời...

    Trả lờiXóa
  5. Em làm chứng CS có nói câu "Thôi thế là mm rồi!"

    Chia vui cùng em Diu đã tham gia vào chương trình tiêm chủng mở rộng.

    Trả lờiXóa
  6. chà, tờ giấy trắng của em Diu hôm nay đã được viết lên dòng mực màu đen, đời là thế đấy, giá 1 chiếc mp3. Nên vui hay buồn vì bài học này nhỉ

    Trả lờiXóa
  7. hơi bị hay. nhưng băn khoăn quá.vậy thì mình sẽ dạy con mình gì đây? trong những trường hơp vậy cà. cho con mình đi học võ và chạy nhá. gạt chân cái chú ấy để lấy lại cái MP3 chứ? hay sao cà. Phải tìm ra cách chứ nhỉ. Để về si nghĩ mới được.

    Trả lờiXóa
  8. Ừ tìm cách gì nhỉ, khó quá, mẹ em ấy chịu chết!
    Bây giờ em Diu đã có MP3 mới, em ấy lại sành điệu khi ra phố nhưng thương ôi, em ấy nhìn các chú đứng trên vỉa hè bằng con mắt mang hình viên đạn!
    :((

    Trả lờiXóa
  9. Kể ra lấy bài này làm bài học đời đầu tiên của em thì hơi nặng đô.

    Mà nặng đô thiệt, kể cả với người lớn như mình. Thiệt tình, gặp Phú chắc có oánh lộn rồi...

    Trả lờiXóa
  10. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  11. Hic, em không biết nói gì!! Bài này khó hơn cả bài bị giật điện thoại của em!!

    Trả lờiXóa
  12. Té ra lúc ấy bên hè đường có một chú đang đứng cũng thấy cái MP3 rơi, chú ấy băng ra đường nhặt giùm em ấy...

    Chỗ này sao tự nhiên lại "Té ra" hả Son ơi?

    Trả lờiXóa
  13. Hì hì, thế ko "té ra" được à?

    Trả lờiXóa
  14. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  15. dao_hoa...: sorry, bạn đùa có duyên lắm nhưng vẫn phải delete thôi :((

    Trả lờiXóa
  16. :) Ấy mà ấy thế thì ấy còn ấy lâu lắm ấy ấy ạ.

    Trả lờiXóa
  17. Chị So ơi, chia buồn cùng bạn Diu nhé. Đồng thời vị tha cho cái chú lề đường kia đi, vì chú ấy chắc hẳng là nghèo, và nhất định là không có hai bố mẹ tuyệt vời (và dễ thương) mà mua cho chú ấy mp3 (và dạy dỗ rằng lượm của người nào thì trả lại cho người ấy). Nghèo sinh đạo tặc. Nếu xã hội cho người ta quyền sống tốt thì người ta sẽ sống tốt thôi. Nhưng bạn Diu cũng đừng buồn quá, vẫn còn người tốt và đáng yêu đấy. :)

    Trả lờiXóa
  18. Bạn Diu còn được nhìn mặt "Chú ấy" . Còn em đây đã từng mất TV này, Xe máy này, Laptop này, một đôi giày ,một cái áo này...Thế mà tuyệt nhiên chả nhìn thấy "Chú nào" sất.

    Trả lờiXóa
  19. Đọc bài này của cô xong, cháu xúc động quá, đang ngồi trong phòng làm việc mà nước mắt rơi lã chã. Thương cho em Diu mà cũng mừng cho em Diu, có người mẹ tuyệt quá!

    Trả lờiXóa
  20. bạn merry melody dễ xúc động quá :)) chắc là một bạn gái đa cảm và tốt bụng. Cô cũng mong em Diu dễ thương được như thế :)

    Trả lờiXóa