Thứ Năm, 4 tháng 6, 2009

vân vân và thơ LÃNG THANH

Thực ra tôi không định thi đua với bác PNH tính đếm thù xưa hận cũ, cân kéo mấy lạng bom mà làm gì, một chút lơ đãng trước vài hậu cảnh mà buột miệng đó thôi ... chuyện ngày xưa kể cho nhau nghe là muốn vẽ lại khung cảnh một thời, để phôi pha đi thì tiếc lắm, mà ngắm nhìn cùng nhau có lẽ sẽ thương nhau nhiều hơn, như thương cái xứ (khổ) sở đủ điều buồn thương này, cầu cho nó không bao giờ nghe bom nghe đạn nữa, dù chỉ là thứ đạn nổ lạnh lùng trong blog!!!!

Bữa nay nhận được một cuốn sách quý của một blogger gửi cho, tập thơ Hoa của Lãng Thanh bấy lâu tôi vẫn đi tìm hoài chưa gặp ... thực sự cảm động và vô cùng cám ơn bạn, những cuốn sách trao qua đổi lại như những thiên thần bay lượn làm thế giới blog mình có vẻ giống thiên đường, bạn nhỉ :))

Post lên đây một bài tôi thích, đọc thơ Lãng Thanh, tôi (và có lẽ bất cứ ai cũng) choáng thật sự, cứ như đột ngột va vào một trời sừng sững, cao ngút ngát đến trật ót, rồi nhắm mắt mà nhập vào dòng thác cảm xúc tràn trề, mạnh mẽ, nóng nảy và đớn đau ...

Thiên thần òa khóc bên hàng cây tống quán sủi ẫm nước
Thiên thần òa khóc,
bông điên điển dột vàng và hơi ủ dột
Thiên thần òa khóc,
con cánh cam ngửa chân đầy ngực
Thiên thần òa khóc,
chim tị dực động cánh động cánh lên cành mẫu đơn
Thiên thần òa khóc,
trong khi chiếc lông chim rơi chậm hơn giọt mưa thánh thót
Thiên thần òa khóc, chim cánh cụt
giữa sa mạc mọng nước
đẹp và cô đơn
Thiên thần òa khóc, đàn hạc trắng mảnh khảnh
đẹp và mảnh khảnh
Cao lương đỏ buồn ngủ trong giấc mơ cổ thụ
Thiên thần òa khóc
Cánh kiến cánh mỏng như vàng quỳ
đẹp và xanh xao, xanh xao vì đẹp, yếu đuối vì đẹp, trần trọi vì đẹp
Hoa phù dung hết chậm như nghiên mực nhà nho
thầm thĩ và đẹp
Thiên thần òa khóc, chuỗi hạt cườm trắng hỏn
phô bạch
Thiên thần òa khóc, hoa bìm bìm neo chân thang gác nhỏ
tím ngắt, phơi bày
Thiên thần òa khóc, bông cứt lợn đỏ hườm như đầu vú cung nữ
phơi bày, thổn thức.
Thiên thần òa khóc, loài sao la
nhu mì
Thiên thần òa khóc, bờ hồ xanh
chim khổng tước mơ đánh nhịp chân khoan nhặt lên bụng chú rái cá
Thiên thần òa khóc, đàn bò nhanh nhánh vàng đen
hít căng bầu gió
trong có nằng nặng mùi sữa người
Thiên thần òa khóc, con cáo vàng dũng mãnh
dũng mãnh và đẹp
ăn con hươu sao lớn hơn nhiều bụng nó
Thiên thần òa khóc, máu
đã chảy, là chảy mạnh, không ngừng được
Thiên thần òa khóc hơn, cá
cá quẫy trong bụng cá, cá chết trong bụng cá, cá đẹp trong bụng cá
Thiên thần òa khóc hơn, không một hạt máu cá

rơi ra ngoài miệng cá .

(Hồi kịch bất kỳ)

3 nhận xét:

  1. Sau khi hết choáng chắc chị sẽ đồng ý Lãng Thanh có nhiều câu thơ xuất thần nhưng hầu như không có bài thơ nào toàn bích.

    Trả lờiXóa
  2. còn có con chim gì sinh ra thì là con chim chết con chim gì chưa chết là con chim chưa sinh ra nữa cơ mà nhỉ :)

    Trả lờiXóa
  3. Goldmund: mình đọc chưa hết :) vẫn đang choáng :)
    Nhị Linh: cái gì mà nghe rối nhằng thế, chị chưa thấy !!!!

    Trả lờiXóa