Không có ý thức đột phá như Hồ Xuân Hương nhưng Đoàn Thị Điểm và Nguyễn Gia Thiều lại làm người ta kinh ngạc bởi quy mô hoành tráng của hai kiệt tác tranh tường Chinh phụ ngâm và Cung oán (... lược bớt) Hai họa gia tập trung miêu tả kỹ lưỡng chi tiết tới từng đường tơ kẽ tóc, nhằm làm nổi rõ tâm lý nhân vật. Cho đến nay vẫn chưa ai vượt qua hai người này về thể loại tranh hoành tráng .
Đầu thế kỷ XX chứng kiến sự đổi sắc của nền mỹ thuật Việt Nam (....lược bớt) các trường phái siêu thực , lãng mạn , tượng trưng , lập thể, ấn tượng , tân cổ điển .... dần dần xuất hiện ở VN. Đại biểu của phái lãng mạn là Xuân Diệu nổi tiếng với bức tranh Đây mùa thu tới và Nguyện cầm. Loạt tranh Điêu tàn của Chế Lan Viên sử dụng gam màu lạnh làm cho chúng ta cảm thấy hoang mang , cô đơn, u trầm, phảng phất nỗi buồn sâu sắc. Hàn Mặc Tử tiến xa tới chủ nghĩa tượng trưng với ba biểu tượng được lặp lại nhiều lần: Trăng, hồn, máu. Hàn cũng chính là họa gia vẽ tranh đẹp nhất về Maria và Chúa, tranh của Hàn cho thấy sức tưởng tượng diệu kỳ của họa sỹ, nhiều bức mang dáng dấp siêu thực như Trường tương tư, Cô gái đồng trinh.
Siêu thực một cách thuần túy là Nguyễn Xuân Sanh với nhiều loại tranh được coi là bí hiểm, ông nổi tiếng với bức tĩnh vật Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà, nhài đàn rót nguyệt vú đôi thơm.
Trường phái Tân cổ điển nổi lên họa sỹ hàng đầu là Nguyễn Bính, mặc dù Anh Thơ và Đoàn văn Cừ rất trung thành với họa phái này. Bản thân Nguyễn Bính giai đoạn sau có sự chuyển biến phong cách , đề tài và các sáng tác ngày càng mờ nhạt . (...lược bớt)
Những năm cuối thế kỷ XX chúng ta lại phải chứng kiến một sự suy thoái của nền mỹ thuật dân tộc. các họa sỹ của chúng ta phần lớn không chịu đào luyện kỹ thuật, trau dồi hình họa, bố cục. Họ cố gắng và mong muốn cách tân nhưng lại tuyệt nhiên không nắm vững cơ bản . Chủ nghĩa trừu tượng và lập thể tiếp tục gây ảnh hưởng mạnh nhưng vẫn chưa được công chúng nhiệt tình đón nhận . Một bộ phận họa sỹ chuyển sang khai thác yếu tố dân tộc nhưng vẫn chỉ giới hạn ở đề tài chứ chưa có những tìm tòi đáng kể .
Hết
Phù !!!
Bonus:
MÙA THU I
Nước cọ bầy rêu, đá núi nhăn mày Phật ;
Lá sen tàn là hoo nở đầu thu
Nhạc reo xa thoáng lạnh từng chân tóc
cỏ thu xa vuốt ve đôi mắt đẹp
Chiều có thể nghiêng, mưa có thể buông, đá có thể khóc.
Trăng rớt giữa mặt, và xuống hố.
Con ong nâu rơi chết sau lùm cỏ
cái chết của nó là một lỗ rò rỉ
nơi sự sống đang chực ùa vào.
Nhổ khóm hoa vàng để được vục vào với bụi, với phân, với đất.
Gió ợ mùi chua, tình đã dậy men, đất hình như mặn.
Bông hoa thả chân trong bình cổ,
Một chiếc lá đỏ mặt, một chiếc lá lên gân.
Sắc mùa thu ấm hơn màu tình ái
Nhà có người con gái đi mãi không về,
cửa gỗ nhỏ không mọc răng mà day day rứt rứt.
Nắng ngang chừng, mây tới quãng, khói vừa hương....
Chén quỳnh say, rời rợi trăng Đường , Tống.
Cảm sầu chinh phụ canh chầy.
Đầu khăn máu chảy, lệ đầy góc khăn.
Lãng Thanh tặng Hoàng Nghĩa Cảng (?)
Đầu thế kỷ XX chứng kiến sự đổi sắc của nền mỹ thuật Việt Nam (....lược bớt) các trường phái siêu thực , lãng mạn , tượng trưng , lập thể, ấn tượng , tân cổ điển .... dần dần xuất hiện ở VN. Đại biểu của phái lãng mạn là Xuân Diệu nổi tiếng với bức tranh Đây mùa thu tới và Nguyện cầm. Loạt tranh Điêu tàn của Chế Lan Viên sử dụng gam màu lạnh làm cho chúng ta cảm thấy hoang mang , cô đơn, u trầm, phảng phất nỗi buồn sâu sắc. Hàn Mặc Tử tiến xa tới chủ nghĩa tượng trưng với ba biểu tượng được lặp lại nhiều lần: Trăng, hồn, máu. Hàn cũng chính là họa gia vẽ tranh đẹp nhất về Maria và Chúa, tranh của Hàn cho thấy sức tưởng tượng diệu kỳ của họa sỹ, nhiều bức mang dáng dấp siêu thực như Trường tương tư, Cô gái đồng trinh.
Siêu thực một cách thuần túy là Nguyễn Xuân Sanh với nhiều loại tranh được coi là bí hiểm, ông nổi tiếng với bức tĩnh vật Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà, nhài đàn rót nguyệt vú đôi thơm.
Trường phái Tân cổ điển nổi lên họa sỹ hàng đầu là Nguyễn Bính, mặc dù Anh Thơ và Đoàn văn Cừ rất trung thành với họa phái này. Bản thân Nguyễn Bính giai đoạn sau có sự chuyển biến phong cách , đề tài và các sáng tác ngày càng mờ nhạt . (...lược bớt)
Những năm cuối thế kỷ XX chúng ta lại phải chứng kiến một sự suy thoái của nền mỹ thuật dân tộc. các họa sỹ của chúng ta phần lớn không chịu đào luyện kỹ thuật, trau dồi hình họa, bố cục. Họ cố gắng và mong muốn cách tân nhưng lại tuyệt nhiên không nắm vững cơ bản . Chủ nghĩa trừu tượng và lập thể tiếp tục gây ảnh hưởng mạnh nhưng vẫn chưa được công chúng nhiệt tình đón nhận . Một bộ phận họa sỹ chuyển sang khai thác yếu tố dân tộc nhưng vẫn chỉ giới hạn ở đề tài chứ chưa có những tìm tòi đáng kể .
Hết
Phù !!!
Bonus:
MÙA THU I
Nước cọ bầy rêu, đá núi nhăn mày Phật ;
Lá sen tàn là hoo nở đầu thu
Nhạc reo xa thoáng lạnh từng chân tóc
cỏ thu xa vuốt ve đôi mắt đẹp
Chiều có thể nghiêng, mưa có thể buông, đá có thể khóc.
Trăng rớt giữa mặt, và xuống hố.
Con ong nâu rơi chết sau lùm cỏ
cái chết của nó là một lỗ rò rỉ
nơi sự sống đang chực ùa vào.
Nhổ khóm hoa vàng để được vục vào với bụi, với phân, với đất.
Gió ợ mùi chua, tình đã dậy men, đất hình như mặn.
Bông hoa thả chân trong bình cổ,
Một chiếc lá đỏ mặt, một chiếc lá lên gân.
Sắc mùa thu ấm hơn màu tình ái
Nhà có người con gái đi mãi không về,
cửa gỗ nhỏ không mọc răng mà day day rứt rứt.
Nắng ngang chừng, mây tới quãng, khói vừa hương....
Chén quỳnh say, rời rợi trăng Đường , Tống.
Cảm sầu chinh phụ canh chầy.
Đầu khăn máu chảy, lệ đầy góc khăn.
Lãng Thanh tặng Hoàng Nghĩa Cảng (?)
Hóa ra Lãng Thanh học trên em 5 khóa cái Học viện Quan hệ mà em chẳng biết tới sớm hơn. Phí hoài phí hoài. Hồi anh ấy ra tập Hoa em còn nhí nhố năm thứ 2 đi cưa giảng viên cơ í. Hic.
Trả lờiXóa