Tôi leo dốc lầm lũi có lẽ đã gần một tiếng, từ lưng chừng hố móng, men theo vách ta luy lên được đến đường là bở hơi tai, tôi đứng thở, nhìn hố móng mênh mông, sâu hút, lam nham từng vệt bê tông dang dở, đầu sắt nhô tua tủa như bàn chông khổng lồ, đất đỏ sùi lên từng khối xen giữa vành bê tông đã gần khớp vòng….
Giữa trưa, vòm trời xanh rực úp chụp xuống một vùng đỏ ngầu đất badan, vạt rừng sót lại chỉ còn loe hoe ve vảy một túm màu xanh xa xa bên kia hố móng, cây cẩu tháp dường như cũng ngủ gật, gục cái ca bin xuống lưng chừng trời. Cả hố móng dường như cũng khép hờ cái mí vô hình, gà gật …
Nắng đốt chín nhừ hai vai tôi, cái nón bảo hộ vàng chóe chỉ tổ hút nắng, tôi cúi thiếu tí nữa là đụng mũi vào cúc áo, chán ngán với chặng đường xa lăng lắc, cả công trường mênh mông trong giấc trưa chín nhừ chín nẫu, nắng ong ong như đè xuống hai vai trĩu nặng, khổ thế, đường xa sao tôi không mỏi hai chân bằng mỏi vai…. Hừm, “trên hai vai xuôi đôi vầng nhật nguyệt…” giờ chỉ có nhật chói lói mà không có nguyệt, tôi ơi …
Lẽ ra tôi nên đi nhờ xe Ban A, song từ sáng đến giờ bị vặn vẹo đã quá đủ, tôi chỉ muốn thoát khỏi họ, đinh ninh thể nào cũng gặp xe Công ty, tầm trưa này đều tập kết về chỉ huy sở, bọn giặc lái chả cần bảo cũng sẵn sàng cho cán bộ kỹ thuật quá giang, cán bộ lại là gái, hiền lành nhẹ nhõm thế này !!!!!
Té ra đã quá tầm trưa, xe ban A phóng mất hút, công trường vắng ngắt không một bóng xe….tôi đành nhẫn nhục cúi đầu trước mặt trời, lấy cái cùi dìa bé tí teo mà xúc từng thìa đường đất đỏ xa thăm thẳm.. Bụng đói, vai mỏi, nón bảo hộ nông choèn, tôi đi như mộng du, lảo đảo một đốm vàng tí xíu giữa vòm trời xanh vô tận và một vùng đồi đất lam nham chồng chéo những vệt đường đỏ hực.
Tôi ngoảnh đầu, ước sao chỗ ngoặt kia sẽ ló ra một cái xe nhỉ, bò ma cũng được, thậm chí lu cũng được …
Ha, cầu được ước thấy, mà hẳn một cái xe zeep trắng xinh như một món đồ chơi nhá, tôi nhận ra ngay đó là xe của Giám đốc công ty, một Ông Kẹ xa lăng lắc đối với một nhân viên phòng kỹ thuật, mới ra trường và hơi ngớ ngẩn như tôi,
Tôi cố gắng cười cầu tài với Giám đốc, lí nhí “xếp có về công ty cho em quá giang ví ạ ????” Ông này nhúc nhích cái tay, giống như một cử chỉ đưa tay “xin mời” vậy. Không cười
Tôi leo lên ghế cạnh tài xế, tay này cũng không cười, không nói, chỉ với tay nhấc bi đông nước để trên ghế bỏ xuống chân tôi, như vậy tôi cho là ngang một lời mời rồi …
Thành ra tôi yên trí ngồi khoan khoái trên cái xe sang trọng nhất công trường, bất cần thái độ không mấy lịch sự của Ông kẹ và thủ hạ, bụng bảo dạ, miễn không phải cuốc bộ về là được rồi…. Chiếc xe Zeep mui trần lượn êm lên đồi, hướng về phía văn phòng bộ, tôi nghe bồng bềnh như ngồi trên thảm của Aladin, công trường trải rộng ngút tầm mắt, giờ tôi mới thấy đẹp làm sao, dòng sông lia ánh loang loáng như ánh thép, những cụm bằng lăng lác đác còn sót trên triền đồi nở bông tím hồng nhẹ như mây trên nền son đất đỏ…tôi rụt rè ngoái lại nói với Ông Kẹ : xếp đi săn về ạ ????
Giám đốc công ty chừng trên dưới 50 tuổi, mặt sắt đen xì, từ ngày biệt phái về công trường này đến nay tôi hầu như chưa nghe ông nói, đừng nói là nghe ông cười, giao ban với phòng kỹ thuật chỉ trưởng phòng nói, Giám đốc ngồi im, sốt ruột, anh em ngồi im, không sốt ruột gì mấy !!!!! tôi thì càng ngồi im, vẽ vu vơ chân dung ai đó, thậm chí là giám đốc!
Nhưng chuyện về ông thì tôi nghe nhiều, ông có những độc chiêu vô tiền khoáng hậu trong điều hành công ty, ví dụ tôi nghe chuyện có lần ông quyết định nhận thầu một cảng đá trong thời gian ngắn kỷ lục- phục vụ yêu cầu cấp tốc tập kết vật tư - một thời hạn tưởng như không…tưởng! thế mà ông đã hoàn thành !, dù sau đó trong một cơn lũ quét cái cầu cảng bê tông cốt thép dày hàng thước đó đã bay vèo theo cơn lũ , có gì đâu, ông chả hề cấy cột móng, cũng chả hề có ai kiểm tra khi khánh thành cầu cảng trống rong cờ mở !!!
Anh em bảo, nhờ cái cầu cảng nhẹ như lông hồng ấy mà công ty tôi nhận được gói thầu đổ bê tông hố móng, ngon ơ …
Tôi cứ ngồi trên cái thảm êm ru ấy mà nghĩ lan man, mặc xe vòng vèo, gió trưa thổi vù vù sượt thùng xe … rồi tôi nghe Ông Kẹ nói, ồm ồm : Vòng ra đập tràn coi!!!
Xe Zeep bẻ hướng lượn về phía đập tràn , tôi ngớ ngẩn, vậy là xếp không về văn phòng ạ?
Ai về văn phòng mà về !!!!!
Trời đất, tôi ắng cả người…
Tôi khẽ nói
Vậy cho em xuống !
Xe dừng
Tôi leo xuống, bàng hoàng giữa con đường đất đỏ, thêm ít nhất là nửa quãng đường trước lúc gặp xe Ông Kẹ !
Giờ thì tôi đã nghe tiếng Ông Kẹ cười, lục khục giữa tiếng cười ha hả của tay lái xe,tiếng cười he he của tay cần vụ !!!
Ông nói “ Giỡn chút nghe” !!!!
Tôi không cười, cười gì nổi, lầm lũi đằng sau quay, trèo lên thành taluy mà cắt ngang sườn đồi, nắng khốn khổ khốn nạn!
Từ hồi đó đến nay tôi đã bị bỏ rơi bao nhiêu lần nhỉ, mỗi lần chưng hửng nhìn hút bóng người tôi lại như nghe gió thổi vù vù trong một khoảng không rộng bao la, chan hòa ánh nắng .
:)) Xương cá cơ. :D
Trả lờiXóaĐọc truyện này thấy xót xót trong ruột chị ạ.
Trả lờiXóaĐửng lo, có dân quân tự vệ (KV) đẩy xe cút-kít tới đằng sau mà. Bỏ rơi đâu bỏ rơi. ;))
Trả lờiXóa