Ấy là tôi giữ mình trong cuộc tranh cãi triền miên với sách, truyện, phim, thậm chí cả các entry blog he he, thực tình là rất phù phiếm, song nó mát rượi, bình yên làm sao, tôi nhớ đến truyện “Mối tình đầu” của Maxim Gorky, một truyện nói theo lối bây giờ là rất funny, có nhân vật người chồng của cô nàng mà Maxim đang say đắm, một ông bụng tròn như quả bí ngô, chòm râu là nơi trú ngụ của ruồi và thức ăn cho chúng … ông này thường ngủ trưa đẫy, tỉnh dậy thì trầm ngâm nhớ lại “Hôm qua Kuzma thuyết minh tư tưởng của Parnel sai rồi !!!!”- Bèn đi thuyết phục Kuzma !!!! Ặc ặc, tôi khoái đoạn này vô cùng, đến nỗi sau bao nhiêu năm vẫn nhớ, cái chữ Bèn hay chết được ! Nhân thể nói về tập truyện ngắn của Maxim Gorky có truyện Người bạn đường hay cực, một truyện tôi nghĩ mới hơn rất nhiều truyện hiện đại bây giờ.
Trở lại với chữ bèn, triền miên trên đường tôi cũng như nhân vật nọ, cóc nhảy đến các vấn đề tôi vớ được trước lúc dắt xe ra cổng, trầm ngâm thuyết phục V.P, N.H.Q …(quý vị đừng quên sức nặng của cuộc chiến chứ !!!!) băn khoăn với Trăng nơi đáy giếng, sao xem phim cứ thấy một cô vũ ba lê nhón gót đóng cửa mở cửa giữa xứ Huế, truyện phim hay hơn truyện ngắn song phim thì… sao ấy, không hỏng lên được mấy phân so với mặt bằng phim Việt !!! V..v
Cứ như thế rồi tôi cũng trôi được đến chân công trình, nơi các bác thợ hồ, thợ nước, thợ mộc .. đang xéo lên chân nhau chờ tôi tới.
thấy chị treo blast y ban, rồi lại thấy nhan đề, cứ tưởng...là "tự", hóa ra là tự, hehehe
Trả lờiXóathì đúng là "tự" mà :))
Trả lờiXóatùy bút này với mình quả khó hiểu, rối rắm quá. Đọc comment nữa, ôi những người cao siêu :(
Trả lờiXóa