Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

vô đề (thơ)

Thấy người buồn bã ta định nói

Người buồn gì cho ta buồn với

Mà rồi không dám đành loanh quanh

Rằng hình như trời không mắt xanh !!!.

Người buồn gì cho ta buồn với

Dầu ta chưa một lần bước tới

Ta đứng xa xa giấu cảm thương

Ta xót xa người giấc chán chường

Ta thương người mênh mông đêm lạnh

Cơn mưa dầm đến giờ chưa tạnh

Vệt ướt từ sâu thẳm năm xưa

Khó nhọc cho người cơn gió đưa

Thì người ơi  đặt ưu phiền xuống

Người ơi hãy lắng trong ly uống

Rằng đâu đây con mắt người dưng

Biết đâu chừng nhiều nỗi rưng rưng
...

Thời gian rỏ từng ngày trôi mất

Từng ngày trôi lọt, qua kẽ tay

Ta hái phiến lá non xanh biếc

Khum hứng thời gian, trả người này….

4/5/08

4 nhận xét: