Thứ Tư, 27 tháng 2, 2008

ĐỐI DIỆN




Chiều nay

Leo lên tận đỉnh đồi tôi đứng

Ngửa mặt lên - đối diện với trời...

Dù mắt mở rộng

Cái chăm chú của tôi cũng chỉ là tí xíu

Mà trời kia là cả một sự hờ hững mênh mông



Mây bay lông bông

Tỉnh như không

Trời rực hồng hăm dọa


rồi màu hồng lảng đi là lạ

chân trời vẩn vơ tránh mắt tôi nhìn

Tay chống ngang sườn tôi một mực lặng thinh

Con mắt ngửa đăm đăm ương bướng


Và mây rồi cũng bay đi hết

đành thẫm dần trời lo lắng nhìn tôi

Cái dai dẳng tí xíu kia cứ một mực không rời

Kỳ cho đến một mắt sao phải hiện ra nhấp nhánh...

Những cái liếc vẫn ra điều lẩn tránh

Các sao ơi cứ phải mở hết thôi

Triệu triệu mắt sao lần lượt mở hết rồi

tất cả - ngó vào tôi chăm chú


Bầu trời mênh mông thu hết vào trong muôn mắt đó

Muôn mắt sao mỗi lúc một sáng ngời

Tỏa ánh yêu kiều đăm đắm với tôi

Những tia sáng dịu dàng vươn tay đón ..


Thì lúc ấy tôi ngáp dài lười biếng

Rút tay về chậm rãi đút túi quần

thủng thẳng xuống đồi mắt cúi nhìn chân

Uể oải vẫy sao và bước vào

khép cửa


Tựa lưng vào tường nước mắt bỗng trào ra nóng bỏng

Qua khe cửa nhìn lén lén các sao

Ngơ ngác trên cao

Sao không hiểu tại sao

tôi không thể nào bay lên được ...

3 nhận xét:

  1. Hehe... hai câu này:

    "Thì lúc ấy tôi ngáp dài lười biếng
    Rút tay về chậm rãi đút túi quần"

    đẹp hơn:

    "Anh đứng giữa đường băng Tân Sơn Nhất"

    ;-)

    Trả lờiXóa
  2. nhất trí với bạn Khuê!Em rất thích phụ nữ mặc quàn lụng thụng và đút tay vào túi quần (thỉnh thoảng thôi, tất nhiên)
    Sao chị có thể buồn mà vẫn trong thế được nhỉ? Em mà buồn thì chỉ muốn ăn đất thôi

    Trả lờiXóa
  3. "tôi không thể nào bay lên được"

    vì chịu lực hút của trái đất, mà lại không có đôi cánh như loài chim :)

    Trả lờiXóa