Hạ
Mưa mệt nhọc rã rời
thóat xác trên đường nóng bỏng .
Thu
Trời xanh thẳm một vòm vững chãi
chỉ để ôm tí xíu một lá vàng.
Đông
Lạnh buốt sao cành trút lá
đăm chiêu bộc lộ nỗi cong queo
Xuân
Xanh non về tự bao giờ
Phủ kín hết cành uẩn khúc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét