Thứ Hai, 7 tháng 1, 2008

January 06, 2008 Chủ nhật với tờ Văn nghệ.

Văn nghệ kỳ này gộp 2 số, là cái kiểu rất riêng của tờ báo vào hàng "chảnh" này, tôi không thích cái kiểu gộp thế, no dồn đói góp ... nhưng thôi tạm coi tuần này là đại tiệc, bìa màu rực rỡ với đại danh họa Thành Chương, vẽ như các cháu Xa mẹ, vẽ xong tặc lưỡi, Xong.

Mới lướt qua mấy bài hay hay, trước tiên là tản văn của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (tôi nhận thấy ngày càng kính nể nhà văn này nhưng lại bớt yêu chị đi một tí !...), bài viết rất hay về một nhà văn tiền bối (không biết có phải cụ Trang Thế Hy không ?) văn NNT vẫn thật hấp dẫn và ở bài này - giống như một entry của blog- tôi cũng luôn cười tủm thú vị với cách dùng từ của chị ("con đường ốm nhách đi ngang qua ngôi nhà nhỏ ..." ha ha, tôi cũng từng gọi một cái ngã tư là ngã tư ốm nhách, một cái khác là ngã tư xéo xẹo..). Chân dung nhà văn hiện ra dường như đồng thời với chân dung nhân vật của chị, thật tương thích !!!

Một truyện ngắn của Bích Ngân cũng khá thú vị với tôi, nó gợi nhớ đến lần tôi đi du lịch sang Hồng Kông-Ma cao, nghĩa là đến xứ Tàu, cái cảm giác xơi một món trộn dung tục với thanh tao nó cứ làm miệng mình nhạt thếch và con mắt thì miễn cưỡng, mặc dù không thể không công nhận cái vĩ đại của tòan cảnh ... chung quy chỉ vì cái nhân vật gọi là hướng dẫn viên ấy, nhảm hết sức. Truyện Bích Ngân viết dung dị mà gợi . Và ta đồng cảm với nhân vật, lúng túng dằng co trong ứng xử với thực tại hoang đường còn hơn trí tưởng tưởng.

Một truyện ngắn khác của bác Trương Thái Du - cũng là blogger- văn gân guốc theo lối ấn tượng (nhưng kể ra có hơi lên gân :)), tôi cứ băn khoăn thấy đọan mở đầu của truyện dường như không ăn nhập gì với phần tiếp theo cho đến hết truyện, hay là tại biên tập viên cắt xén !!!

Tôi cũng nhặt được một bài thơ có cái tứ hay của Lê Duy Phương : Trong bát cơm hạt thóc là hạt sạn/Trong thúng thóc hạt thóc là vàng mười/ Đừng nghĩ quý rồi thì ở đâu cũng được/dẫu cho là hạt thóc em ơi . Tứ hay nhưng thơ thì ... chưa hay .

Thế nhé, tái nạm gầu gưng, xin mời anh Béo, nhưng mà cho xin hai chữ dâng tặng đi , nghe rất chi là đỗ hòang diệu, em kiếu nhé.

À, hôm nay ngâu thơm lừng lẫy, cộng tờ bìa báo Văn nghệ xanh đỏ tím vàng thành ra đại tiệc ... Còn nhiều bài hay tuần sau em xin kể tiếp

* Entry của bác DưTê có nhắc đến bài viết "Quyền được là mình" của Nhà Văn Nguyễn Ngọc Tư trên báo Tuổi trẻ, chính vì bài viết này mà tôi có đôi chút thất vọng về chị ..

1 nhận xét:

  1. Tôi, và thay mặt gia quyến, cảm ơn chị Sonata. Định có đôi luận bàn với chị về entry này, nhưng không thể rồi. Thành thực mong có ngày "cafe văn nghệ" với chị.

    Trả lờiXóa