Trên vô tuyến truyền hình tôi trông thấy
người Nhật kỷ niệm ngày Hirôsima
Đúng giờ ấy cả quảng trường rạp xuống
nằm úp mặt trong tiếng chuông ngân nga
***
Trong tiếng B52 ầm ầm náo lọan
Đạn bắn nát trời cây cối hất tung
Người Thạch bàn vùng chạy qua Cự khối
phải băng qua hết một cánh đồng
Người lớn lôi trẻ con dúi dụi
Chạy điên cuồng trên gốc rạ mấp mô
Vụt rầm rầm chùm bom dội xuống
Tất cả ngã nhào úp mặt xuống đất khô
Tất cả ngã nhào úp mặt xuống đất khô
Tôi không nhớ gì hơn đêm đó
cho đến hôm nay nghe tiếng chuông vang
chợt thấy những cái lưng trên quảng trường, ngay ngắn
lại giống sao
những cái lưng
ngổn ngang
trong đêm ấy, Thạch bàn.
(viết từ năm một chín lâu lắm, có lẽ tôi quên mất vài câu, hay vài đọan gì đó)
Bài thơ hay quá, đọc rất cảm động bác sonata ạ.
Trả lờiXóaĐúng là cảm động. Còn nhớ năm 1966, máy bay Mỹ thả bom tại khu vực cầu Cầm, hơn 200 công nhân xí nghiệp gần đó bì vùi trong đất đá. 3 ngày sau, Nhà trường huy động tụi này đi đào xác. Chưa bao giờ và có lẽ cũng không bao giờ AQ chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp như vậy. Thôi, không dám tả, chỉ sợ phải ói ngay tại chổ. Chiến tranh ! mong rằng nước ta đừng bao giờ gặp lại cảnh chiến tranh như thời gian vừa qua.
Trả lờiXóaNgậm ngùi!
Trả lờiXóa