LỤC BÁT NHÀ THƠ
Trời cho anh một vốc tài
Anh mong tãi đủ một vài năm ăn
Gieo câu cấy chữ tung quăng
mùa về gặt hái bò lăn từng dòng
Hạt thơ mẩy mọng đòng đòng
Bát cơm thi sĩ ròng ròng mồ hôi
Ai người thơ với mây trời
Anh đây thơ với gánh đời xoay ngang
Chữ an vần với lang thang
Chữ nhàn vần với gian nan nhọc nhằn...
***
Lá xanh trùm phủ đất cằn
Thơ anh đánh võng qua lằn tử sinh.
Bài thơ này dành tặng các nhà thơ nông dân, thơ của họ bao giờ cũng gây bất ngờ vì cái đẹp từ đồng ruộng sao mà ...đẹp đến kinh ngạc. Sao mà từ bùn lầy đói khổ thơ lại trí tuệ và trong trẻo đến thế !!!!
Và kính nể vô bờ tính ngoan cường ở các thi sĩ nông dân ...Chẳng những các anh cho bọn dân phố thấy bọn họ thật ẻo lả và nhạt nhẽo mà còn sẵn sàng du các anh chàng lẻo khỏeo ấy ra cửa ....
Chào chị Sơn Khuê
Trả lờiXóaNếu em nhầm thì xin chị lượng thứ, em thích cái màu nền này, ấm áp. Thú thực là em lên blog đọc nhiều và bị người ta ghét cũng khá nhiều, đôi khi em lang thang blog và chả đọc gì cả, chỉ để nhìn cho đỡ căng thẳng.
Chả hiểu sao mà em thích blog này nữa, chúc chị khoẻ!