
LỤC BÁT NHÀ THƠ
(tặng ông anh ND)
Dễ thường anh cứ ngạc nhiên
Ba mươi năm một nết hiền của em
Nết hiền quen quá là quen
Làm sao anh lại lắm phen giật mình
Giữ nhau bởi một chữ tình
Tình em đằm thắm cho mình còn nhau
Dẫu anh có mải những đâu
Mải ca mải múa bóng câu qua mành
Một đời anh gọt chữ anh
Mà chùm nhan sắc nguyên lành vẫn nguyên
Mảnh sân con ánh trăng huyền
Tháp ngà tĩnh lặng con thuyền buông neo ...
Giọt thơ anh cất trong veo
Mắt nhung êm ái em gieo vần tình.
*********
lại LỤC BÁT NHÀ THƠ
Giọt thơ anh cất trong veo
Mắt nhung êm ái em gieo vần tình.
Liêu xiêu gượng gắng với mình
Thơ anh đắp quán xây đình cho em
Mình anh rán chả cuốn nem
Mình anh pha phách nếm nêm sự đời
Thơ anh trong héo ngòai tươi
Câu thương thì thẳng câu cười thì xiên
Thơ anh tung tẩy mọi miền
Ngày này ắng lặng trên triền cỏ em
Hỡi ơi nhan sắc nhá nhem
Buộc anh chặt lắm lạt mềm tự xưa
Anh về cơm muối rau dưa
Bỏ buông cuộc rượu còn chưa đủ người
Xốn xang ngòai ngõ ...thôi rồi
Anh về nguyện ngắm vợ ơi mà thiền
Vĩ thanh
Đôi ta khăng khít nhân duyên
Mắt này môi ấy vẽ nên chúng mình
Anh ngâm một chữ tài tình
Là từ mủm mỉm nụ xinh em cười
Cao vẫn đất thấp vẫn giời
(mà) Rộng chân anh chỉ quanh nơi em nhìn ....
***
Ngày dài trong bậc thang lên
Đứng đây ?
Hay bước xuống thềm mà đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét