Em Diu rất chi là mê tín ! dọc đường đi học phải qua bảy ngã tư – tức là bảy lần đèn xanh đỏ - em ấy ngồi sau xe máy nhấp nha nhấp nhổm, lầm rà lầm rầm : xanh xanh xanh Xanh này (he he, cô Xanh tha hồ hắt xì nhá) !!! đừng đỏ đừng đỏ đừng đỏ Đừng Đỏ này !!!
Nhìn từ xa mà có nguy cơ sắp Đỏ đến nơi là em ấy cuống “ mẹ ! nhanh! Tiết Toán !!!”
Mẹ em ấy chịu chết, luận không ra tiết Toán có nghĩa lý gì lúc này ! Mẹ em ấy là đồ cứng lòng nhạt … đức tin !! nghĩa là chả tin điềm điếc gì sất! nhưng bị em ấy khủng bố nên cũng cố lao vun vút cho kịp đèn xanh, mồm vẫn quát : Sao lại Toán hở hở ???? (may mà em ấy học sớm , sáu giờ sáng đường Sài gòn còn vắng tanh)
Em ấy cắt nghĩa: mỗi đèn là ứng với một tiết, đèn đầu tiên ứng với tiết đầu tiên, tiết thứ ba hôm nay là Toán – mà đèn thứ ba lại … đỏ đến nơi rồi hu hu !!!!
Hú vía, mẹ em ấy vọt qua luôn dù đỏ mười mươi, em ấy lẩm bẩm: coi như Xanh !!!!
Còn thấy đỏ từ xa thì mẹ em ấy giảm tốc độ , cố trùng trình giữ thăng bằng hết cỡ để đừng … chấm chân xuống, kịp đèn xanh là rồ ga qua luôn, hề hề, chưa chấm chân thì coi như chưa dừng, nghĩa là không bị Đỏ! Xanh suốt- em Diu hể hả lắm!
Nhưng chả may chính thức đỏ, không trệu vào đâu được thì em ấy bảo: tiết Thể dục ! Chả sao mẹ ạ ! mẹ nghi ngờ không biết chừng em ấy lộn tiết thể dục lên cho khớp với quả đèn đỏ! nhưng không phải ! một ngày có 5 tiết thôi, em ấy có hai đèn xơ cua cho trường hợp hết quota đèn xanh
Vậy là hôm nào Xanh nhiều hơn Đỏ thì em ấy hên ! ví dụ bốn lần xanh 3 lần đỏ là hên!, năm lần xanh hai lần đỏ là rất hên; sáu xanh một đỏ là hên cực ! còn bảy lần xanh cả bảy là Hên hết cỡ !!! em ấy sẽ cười toác hết cỡ, mi gió mẹ và tung tăng bước vào cổng trường ….
Còn chẳng may đỏ nhiều hơn xanh thì em ấy sân siu, gán đèn đỏ cho môn vớ vẩn nào đó – Công nghệ chẳng hạn !
He he, xem ra em Diu thu xếp cho các loại điềm rất ổn thỏa, vì nói cho cùng bản chất em ấy là lạc quan, lại là con gái cưng của mẹ em, một AQ thứ thiệt!
Trời! Diu, người đồng chí ơi! Hix, thảo nào, mỗi sáng dậy là tớ hắt hơi cả mớ cái, nước mắt nước mũi ròng ròng! Cứ đổ tại mình xoang dị ứng. Nhưng dù sao cũng rất hân hạnh được làm cái "điềm ổn thỏa" của Diu nhé!
Trả lờiXóachị xem thế nào chứ có tí chút mù màu xanh đỏ đấy ạ :))
Trả lờiXóaChịu NL!, rồi em khổ thôi em ơi, như cô công chúa mắc bệnh nhìn rõ quá của cái ông An đéc xen í he he. Chị edit rồi, Cám ơn em nhá:))
Trả lờiXóahic em cũng biết thế huhuhu
Trả lờiXóanhưng vẫn còn cái bảy lần đỏ Hên Hên chị ơi :)))
Oái :)):))
Trả lờiXóaCái này hơi giống truyện Tiếng kêu của con chó lúc nửa đêm. Chị So đọc chưa?
Trả lờiXóađọc mà cứ tròn mắt. Chuyện đèn xanh đèn đỏ mà cũng nghĩ ra được (lạy chúa). Cả mẹ nữa, thế mà cũng tham gia vào "trò chơi" của Diu. "chuyện vớ vẩn" mà đọc cứ sợ nó hết
Trả lờiXóaLinh: chưa, nó như thế nào ? :)))
Trả lờiXóaThích nghe chị So kể chuyện em Diu quá
Trả lờiXóaMìn vẫn cứ muốn truyền bá cho em Diu công nghệ trốn rửa bát, chị So bố trí nhá!
Trả lờiXóaNè ! AQ đã đủ để để người đời gán cho bao nhiêu chuyện tiêu cực, đừng gán thêm cái bệnh mê tín chứ.
Trả lờiXóaDù sao thì em Diu cũng dễ thương quá. Cái thời sinh viên, tụi này đi thi cũng thường bói Kiều để xem bắt câu số mấy, nội dung gì. Các câu thơ trong Kiều chẳng dính gì đến các môn Xác suất thống kê, Qui hoạch tuyến tính, Hình vi phân, ... thế mà cũng đoán đoán rồi tìm cái ý cho phù hợp. Vô tình mà đoán ra thì hí hửng, còn sai là căn bản.