Sáng vào mạng sớm, gặp một bài thơ hay quá . Thơ của Trục Nhật Phi tiên sinh trước nay tôi vẫn ngưỡng mộ, dù không chắc hiểu lắm, giọng thơ thường nhuốm chút bi thương và mở ra một không gian thâm trầm, man mác màu cổ điển, thật dễ làm cho người ta xao xuyến
Bài thơ này cũng vậy, ba khổ thơ vần điệu trầm trầm hai câu một , chơi vơi khắc khỏai, là nỗi buồn tưởng chừng như rũ xuống, não nề , nhưng nhịp điệu năm câu bốn chữ lại giữ cho mạch thơ cứng cỏi trong cái buồn lẳng lặng của một người đàn ông quen giấu kín lòng mình, một khỏang khắc mềm lòng rượu đắng mà thốt ra những câu chữ như vẽ nên hồn cốt nỗi buồn….cả ba khổ thơ đều có chữ mềm : sao ẩm trăng mềm, tóc mượt môi mềm, mộng vỡ tơ mềm … làm câu thơ lả xuống, như nước mắt, như nhấn nhá nỗi đau khôn xiết ….
Vào thơ là bước vào không gian thăm thẳm, chỉ một vệt đèn vàng hẻm vắng đã vẽ nên hiu hắt bóng say nhân, một ta ngồi bất động, thấm gợn của sương, của sao ẩm trăng mềm, quả thật say đến mềm người, có lẽ mái đầu cũng tựa ngửa bất động nên mắt mới dõi nhìn mà cảm thấy sao ẩm trăng mềm, chữ sao ẩm thật tài, là cái lung linh trong con mắt đã say điên đảo, như trăng sao xa thẳm được níu lại gần. Hình bóng tình xa lúc ảo mờ lệ dài khói ướt, lúc lại rõ rệt tóc mượt môi mềm kề bên, càng làm đau nỗi người xa ý khổ !!!!!
Đêm trong bài thơ thật tĩnh mịch, trời xa nhạn lướt (hình như là cái triện mờ của cô nhạn thiên biên trục nhật phi! ) sương gợn bên thềm, gió chạy trên rèm...những hình ảnh động trong câm lặng làm câu thơ lay động, phủ lên bóng dáng im lìm của thi nhân một nỗi buồn thương thấm thía…
Trong đêm
Sao ẩm trăng mềm,
Tình xa rượu đắng.
Đèn vàng hẻm vắng,
Ta ngồi trong đêm.
Máu đỏ xa tim.
Tóc mượt môi mềm,
Trời xa nhạn lướt.
Lệ dài khói ướt,
Ta buồn trong đêm.
Gió chạy trên rèm.
Mộng vỡ tơ mềm,
Người xa ý khổ.
Lòng nhàu chuyện cũ,
Ta chìm trong đêm
( Trục Nhật Phi huynh nếu có ghé qua mà thấy em tám nhảm đừng mắng em nhá, em không dám tám bên nhà huynh là biết sợ rồi đấy !!!
)
Chị So đang phê não nùng quả tình em không dám lạm bàn phá vỡ mềm tim thơ. Đọc những bài thơ như thế này quả như được nếm một môi trăng, đún lúc thì cũng dễ run run chưa biết chừng. Nhưng mấy cau cuối của mỗi khổ thơ làm cho thơ tỉnh quá. Giá mà bỏ đi được mấy câu lộ liễu " ta ngồi trong đêm" ta buồn trong đêm ta chìm... để mỗi khổ vuốt lên những thanh trắc như một tiếng đàn lạnh thì khoái hơn. Lộ ra mấy câu kia bỗng ... khuôn sáo thế nào:)
Trả lờiXóaThơ bác TNP luôn giữ màu cổ điển, mình thấy mấy câu cuối ấy giữ nhịp cho bài thơ, đem lại cảm giác ơ hờ, không thực sự muốn bộc bạch của tác giả ...
Trả lờiXóa