Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008

Trăng cũ

Trời chưa tối mà trăng đã mọc
Thẳng từ giữa đường mọc lên
To tướng mỏng mỏng mềm mềm
Trăng nhợt nhợt trên nền trời nhợt nhợt

Người đi đường lạnh lùng vàng vọt
Chẳng khi nào ghi đông ngoắc phải nhau
Đường cứ thẳng và đi đến đâu
Hai hàng phố lại rẽ đều hai hàng phố

Đạp xe đi lòng tức tối
Cái nỗi gì cứ phải ngây ngố cả thế kia
Này mini sao lại phải lầm lì
Cười với cuộc một cái thì mất gì cơ chứ

Xe lạng lạng và thế là súyt nữa
Ghi đông ngoặc vào xích lô

Dô Dô xích lô quát ồ ồ
Rồi bất giác rướn mình đạp dấn

Mini cuống tí nữa thì lấn
vào cuộc đang cố ngóai lại xem
Vội giằng ra tức tối lườm nhau
Nhưng môi đã hồng lên chúm chím

Ngửa mặt lên trời cười khóai trá
Chợt kinh ngạc kìa trăng đã vọt lên
Chếch nóc một cao tầng trăng nhẹ nhõm cười duyên
Trời xanh thắm dịu dàng rải sáng.

Một chín bẩy mấy

1 nhận xét:

  1. hi.Bài thơ đáng yêu nhỉ.CHị có cái giọng thơ ngang ngang cũng độc đáo đấy

    Trả lờiXóa