Thứ Hai, 10 tháng 3, 2008

Hồn tôi ở tận miền sơn cước

Một ngày Chủ nhật nhàn nhã và êm đềm, mưa lớn hôm qua làm hôm nay trời dìu dịu, không có xe nên chẳng đi đâu, nằm nhà xem TV, tình cờ xem được một phim của Trương Nghệ Mưu rất hay với Khương Văn và Cù Dĩnh, một phim ngộ nghĩnh rất Khương Văn và gợi nhớ (một cách hơi vô lý) đến truyện Hồn Tôi ở Tận Miền Sơn cước củaWilliam Saroyan...
Bèn lục lọi tìm trong các ổ đĩa, may qua vẫn còn. Hồi ấy- cách đây 6 năm-mình tìm được truyện (kịch) này trong một cuốn sách học tiếng Anh, mình đọc mà cứ thổn thức mãi... !! rồi mình đánh máy lại với ý định in ra để gửi cho bạn mình ở bên kia, may sao nó vẫn còn lưu được trong một cái đĩa mềm và cái máy cũ rì của mình vẫn còn ổ Ađể đọc được.
Mình trích lại đây một đọan, ai muốn đọc nguyên truyện thì cho mình e-mail mình sẽ gửi cho.

MACGREGOR : Này cháu, cháu có thể kiếm cho lão một ly nước không? Lão là một ông già hồn không còn ở đây, mà ở mãi tận miền sơn cước.

JOHNNY : Miền sơn cước nào vậy ông ?

MACGREGOR : Miền sơn cước Tô cách lan, cháu ạ. Được không cháu?

JOHNNY : Hồn ông làm gì ở tận miền sơn cước Tô cách lan?

MACGREGOR : Hồn già đang đau khổ tại đó. Cháu có thể cho già một ly nước lạnh được không?

JOHNNY : Thế mẹ của ông đâu?

MACGREGOR : (Bịa chuyện với thằng bé) Mẹ lão ở Tulsa thuộc tiểu bang Oklahoma, nhưng hồn bà không ở đó.

JOHNNY : Vậy hồn bà ở đâu?

MACGREGOR : (Cao giọng) Ở tận miền sơn cước Tô cách lan (Dịu dàng) Già khát quá rồi cháu ơi!

JOHNNY : Tại sao tất cả gia đình ông đều luôn luôn để tâm hồn tại miền sơn cước ?

MACGREGOR : (Nói theo giọng Shakespeare) Gia đình lão như vậy đó: Nay sống gởi nơi đây, mai thác về quê cũ.

JOHNNY : (nói một mình ) Nay sống gởi nơi đây, mai thác về quê cũ (với MacGregor) Thế nghĩa là gì?

MACGREGOR : (giọng triết gia) Nghĩa là phút này còn sống mà phút sau đã thác .

JOHNNY : Thế mẹ của mẹ ông đâu ?

MACGREGOR : (bịa chuyện nhưng giọng đã bực bội ) Bà ở tận miền Vermont trong một tỉnh nhỏ gọi là Bạch Hà, nhưng hồn bà cũng không có đó .

JOHNNY : Phải chăng tâm hồn già nua cằn cỗi của bà cũng ở tận nơi sơn cước?

MACGREGOR : Ngay ở giữa miền sơn cước. Con ơi! Già sắp chết khát mất rồi.

4 nhận xét:

  1. Cho em sẽ sàng hỏi chị một câu thôi ạ: cái phim của Trương Nghệ Mưu mà có Khương Văn và Cù Dĩnh đóng vai chính có phải là phim "Có lời thì nói" không ạ?

    Trả lờiXóa
  2. Chị không biết nữa vì bật TV lên thì đang chiếu, hết phim mới biết đấy là phim của Trương Nghệ Mưu :(
    Truyện như thế này: Tiểu Sóai, một anh chàng bàn sách (chứ không đọc sách) đang đeo đuổi một cô nàng thì bị một tình địch bố trí đánh hội đồng, Trương Thu San tò mò nhập vào đám đông xem đánh nhau thì bị Sóai giật cái laptop làm vũ khí, dĩ nhiên là tan nát cái laptop. Tiểu Sóai cũng bị dập tan nát và thề sẽ chém đứt tay tình địch, nếu không thì làm “cháu nội” hắn !!!
    Thế là bắt đầu cuộc đuổi bắt giữa 3 nhân vật: Trương tìm đến Sóai để bắt đền cái laptop; Sóai tìm tình địch để trả thù (kế họach là chém một nhát vào tay phải) và tình định thì trốn chạy (tình địch của Sóai là GĐ nhà hàng karaoke, hèn và nhiều tiền …vv), Sóai thóai thác không chịu đền cái laptop bằng những đối đáp ấm ớ kiểu như “cái gì làm máy của anh vỡ ? thì anh đập vào cột điện còn gì ! thế anh đi mà bắt đền cột điện chứ ! anh có lương tâm không đấy ! hoặc đi mà tìm thằng khốn đánh tôi ấy, vì nó mà sinh ra mọi chuyện….!! một kiểu đối đáp rất thú vị dù cứ kéo dài từ xen này đến xen khác, nó cứ ấm ớ như thế nhưng lại hàm chứa hành trình nghiền ngẫm (một cách khá hoang mang) của nhân vật, Sóai thì nghiền ngẫm cách tiếp cận kẻ thù, Trương thì nghiền ngẫm cách làm sao có kẻ phải đền cái laptop, rồi Trương đến tìm kẻ thù của Sóai để thương lượng và vô tình dẫn đường cho S tìm được kẻ thù và làm cho hắn chết khiếp với con dao phay nhăm nhăm chặt chém…thế rồi đến đỉnh điểm của sự vụ, Trương đứng ra làm môi giới để tình địch của Sóai bồi thường danh dự và xin tha mạng, rồi trích một phần trong khỏan bồi thường để mua cái láp tốp đền cho Trương. Thật là vẹn cả … 3 đường.
    Cái màn điều đình này diễn ra trong một nhà hàng Karaoke, với một dàn đồng ca (khi thì là khách ăn, khi thì là một hội phụ lão, khi thì là một đám sinh nhật …rất thú vị) đi ra đi vào làm nền cho cuộc thương lượng, đầu tiên là Trương thương lượng với Sóai nhận tiền bồi thường và mua cho Trương cái laptop, bất ngờ Sóai rút cái laptop ra đưa cho Trương và cả con dao phay để chém vào tay (phải) kẻ thù, Trương chóang và bắt đầu hiểu Sóai là lọai người nào …
    Tóm lại là một phim rất lý thú với những tình tiết, quay phim, ánh sáng … đậm dấu ấn TNM và nhân vật (Sóai) thì đúng là đo ni đóng giầy cho Khương Văn .., nếu kể hết tất cả những chi tiết chị So thấy khóai thì dài dòng lắm 
    Cù Dĩnh có cảnh mặc mini juyp phóng xe đạp rất ấn tượng, vai mờ, không có gì đáng nói.
    Nhân vật Trương rất hay mà chả biết ai đóng.
    Đọan điều đình có tình tiết T đề nghị S dùng gạch thay cho dao để trừng trị kẻ thù rất hài hước mà cảm động …
    Có lẽ cách nói năng tưng tửng kiểu vô lý của phim này làm chị nhớ đến HTOTMSC, thực ra chị So hay bị liên tưởng sảng lắm :) có khi chả ăn nhập gì cũng cứ bị gợi.

    Trả lờiXóa
  3. Chắc cú, chính là phim đó ạ!:D:D:D

    Trả lờiXóa
  4. Dù ở miền sơn cước nhưng có in-tẹc-nét nên vẫn tới thăm chốn thị thàng đều đều. Chỉ không để lại vết tích thui mà. Hehe...

    Trả lờiXóa