Khi anh nghiêng đầu thong thả
xiết lại dây đàn
em nhìn ngọn lá đâm ngang
nụ cười giấu làn môi cúi xuống
Bóng mây thẫm trườn trên đồng lúa
gió ấn rạp đầu cành lá đâm ngang
tiếng đàn ngân một âm khẽ khàng
rồi dừng lại một âm ... xa vắng
.
Những ngón tay thon dài rám nắng
mạnh mẽ lướt trên dây
Âm thanh rung từ những ngón tay
mạnh mẽ dài thon và rám nắng
Một khúc buồn lướt qua vầng trán
Đôi mắt tối sầm trong cái nhíu mày
và nhẹ nhàng như áng mây bay
câu điệp khúc láy lên
Đau nhói.
Cái từ đau nhói ở cuối làm bài thơ khác lạ hơn hẳn
Trả lờiXóa1 comment tuyệt vời, cám ơn nhé.
Trả lờiXóa