Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2007

Chủ nhật ngồi ngòai sân đọc báo



Sáng ra mưa nhẹ, ngồi ngòai sân đọc báo ...


Tuổi trẻ chủ nhật có truyện Lõi đất, đọc thấy thơm thơm mùi sình của cánh đồng bất tận ... ngòai ra không đủ ấn tượng như Nguyễn Ngọc Thuần thông báo.

Nguyễn Ngọc Tư, Phan Triều Hải, Nguyễn Trọng Nghĩa, Nguyễn Ngọc Thuần là những cái tên bắt mắt , truyện của Phan Triều Hải có vị của Hemingway, đọc rất thích.


Thể thao Văn hóa, đọc bài của Đòan Minh Phượng xong bần thần một lúc, cảm động vì đuợc chị Phương yêu mà cho đọc truyện của chị ấy (chứ nếu chị ấy viết bằng tiếng Đức thì mình bó tay rồi) song thấy đau lòng vì cái thứ tiếng độc nhất vô nhị mình biết lại là rào cản quan trọng không cho mình tiến. Có lẽ phải AQ cái cho nhận định này của chị Phượng.


Nguyễn Tri Phương Đông ngày xưa học dưới mình mấy khóa, bây giờ đã là tầm thầy mình, mình vẫn ngưỡng mộ và tự hào về bạn ấy, thế nên đọc "Chát với nhiếp ảnh gia" tuần này cứ tức oanh óach, em Xuân là em nào mà nhí nha nhí nhảnh như con chó cảnh, ăn nói thì cầu kỳ đại lọai "Câu chuyện không liên quan nhiều đến những bức ảnh, mặt khác, nó độc lập. từ tốn và thân thiện ...vv !!!" thật tình cái tư duy chất phác của mình hiểu được "nó" nào ở đây thì chết liền, rồi đã không lại còn mặt khác ... cứ là uốn éo vặn vẹo như thế suốt trang rưỡi giấy . Tòan thóc mách chuyện tiền hôn nhân với hậu hôn nhân với cả hợp đồng hôn nhân nữa mà bạn NTPĐ không chóng mặt cũng tài. Ra về em Xuân lại còn tương một câu "lịch sự " kinh người "trông anh thế mà rộng lượng" Ôi giời trông anh thế là thế nào ....

Có cảm giác TTVH đang dở dần đều, mình đã từng nôn nao chờ như người xưa chờ Xã hội ba đào ký của Nguyễn công Hoan. Xa xưa thì chờ bác Tường Vi (bác ấy viết về thể thao mà hấp dẫn ngang với viết về văn hóa) , sau đó thì chờ Thảo Hảo, Lê Thị Liên Hoan (của riêng TTVH nhé, LTLH của tùm lum báo bây giờ hơi kiệt rồi). Bây giờ thì ngơ ngác chẳng biết chờ ai.

Đọc Văn nghệ tuần này bắt được mấy câu thơ của nhà thơ Nguyễn thị Ánh Hùynh. Hay tuyệt "Nỗi người cũng hóa mênh mông/Xin cho ta với biển gồng gánh nhau " "Những ý tứ như lòai bò sát/ Trườn hết đêm chưa chấm xuống hàng/ Và để dựng vô hình vô tận/ Nửa đời người tôi vẫn không trang."
.... rồi "Va vào đâu mà đất giật mình"

Thơ của mấy bà tầm tuổi sâm sẩm tối (như mình!!!) hơi hơi giống nhau ở cách cảm với xung quanh. Đọc chị Hùynh lại nhớ đến Thu Nguyệt :"Ứơc gì ta đuợc vui như đá/Đọng chút bụi hồng cũng nở hoa/Ước gì ta được buồn như đá/ nước giỡn mà ta khuyết thiệt thà" và "Cả đời làm một cuộc rơi không thành "....

Nhưng nói của đáng tội, sâm sẩm tối thôi cũng tối mất rồi. Làm sao địch lại với các bạn trẻ bây giờ.

"tôi biết đuợc tôi chết liền / lúc sau xe chẹt tôi hiền hậu thăng/... " chỉ một câu lơ ngơ ấy thôi là đã điếng người mà giơ tay hàng rồi.

(tôi đọc được câu này ở một blog, đang đọc thì mất điện, sau đó tôi chịu chết không tìm được blog ấy, không biết có phải Nguyễn Thế Hòang Linh không, vì bạn ấy có câu : " Con mời các cụ một ly/ Con xin chúc rượu một hy hữu lần" )

5 nhận xét:

  1. lần này thì "toa" đồng ý với "moa" cả hai tay hai cẳng, nhất là về cái truyện lõi đất và bài phònh vấn chú Tri Đông, cứ loanh quanh cái kiểu phức tạp chả hiểu chúng định nói gì, chú PĐ của hình ảnh đẹp tự dưng biến thành triết gia một cách khổ sở thế làm gì. Bọn báo chí bây giờ mỗi việc đi tìm người nổi tiếng để "lóc thịt" đem bán.

    Trả lờiXóa
  2. to K: đứa nào có tật thì giật minh!

    Trả lờiXóa
  3. à, lóc thịt thay thì cũng đáng lóc thôi. Chỉ sợ lóc không đúng chỗ.

    Trả lờiXóa
  4. ơ ơ bà con múa trong nhà mình này, thế bác Kwan có đồng ý với em không? Tờ TTVH bây giờ chỉ vớt vát được cái bìa, em vẫn thích cái cách in màu trên bía mềm thế, nhã mà art.

    Trả lờiXóa