Đó là bài hát có lời hay nhất trong các bài hát của ông chú Hà đấy!
Nghe mà rưng rưng nhớ Hà nội.
Hay đúng hơn là rưng rưng nhớ Hà nội của chúng mình
Cái thời chúng mình … tinh mơ mờ đất còn ngái ngủ đã cầm phích đi mua nước sôi ở Tổ phục vụ đầu phố, đứng chờ nước sôi, nghe lửa than reo, mùi than ngàn ngạt, và từng giọt, từng giọt cà phê “buồn nâu” trong mơ màng ngái ngủ, y như giọng Hà rơi mềm mại ..
Thời ấy Hà nội hay uống cà phê bơ, một giọt bơ vàng óng ánh trong màu nâu đen mượt mà của tách cà phê …
“Phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa .. ngói nghèo xưa “ hai âm “ng” đi liền nghe rất thích tai, rất jazz, thánh thót mà dịu dàng
“ nhà ga cũ …. tiếng còi tàu xa mờ “
Hà ngân chữ cũ hay lắm, đem về cho mình cái rờn rợn của tiếng còi tàu heo hút
trong đêm khuya
Và mình cũng thấy dải “khăn quàng cũ, cuối mùa thu” bay phơ phất trên vai người thiếu nữ ngượng ngùng, đúng là người thiếu nữ thời bọn mình, thật không trệu đi đâu được !!!!
Lời bài hát như thơ , tiếng bật thật trầm của dây contrabass như một điểm dừng và giọng jazz nhấn nhá .
Là một tách cà phê đang nhận từng giọt , từng giọt thấm thía rơi êm từ cái phin cũ kỹ, buồn thương.
Ha Ha, trong bức tranh thẳm sâu đến lâm ly bi đát ấy chợt nhô ra ở một góc cái mặt tinh quái của Trần Tiến : “nói gì đâu, biết nói gì đâu …”
Nói gì đâu, có nói được đâu/ Mà xa quê tóc ngả hai màu
Trả lờiXóabác làm tôi nhớ quán càfé Đức ở Tô Hiến Thành...Hà nội thời xưa
Trả lờiXóaLần đầu tiên nghe Hà hát bài này trong một album của Trần Tiến, tôi để chế độ repeat cả đêm.
Trả lờiXóabai nay co hai ban thu, mot ban rat hay va mot ban kem hon o CD cua TT, CD cua TT thuong la cau tha lam bac a, toi khong nho ban kia o album nao :))
Trả lờiXóa